(¯`·.º-:¦:KìnhThiênHội:¦:-º.·´¯)

Vietnam People's willing to sacrifice to protect the sea, sky and country !  
Indexhttp://kinhthieCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đao Kiếm Song Tuyệt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Đao Kiếm Song Tuyệt   Sun Jun 21, 2009 5:40 pm

ĐAO KIẾM SONG TUYỆT
Chương 1 : Đại hội võ lâm
Tương truyền trong võ lâm lúc bấy giờ có 2 thanh binh khí dược xem là song tuyệt
Đó là Ỷ Thiên kiếm và Đồ Long đao,có người nói rằng nếu lấy được 2 thanh binh khí ấy cùng một lúc sẽ có thể hiệu triệu võ lâm, định đại cuộc.Lúc bấy giờ, chỉ có Đồ Long xuất hiện trên giang hồ.Còn Ỷ Thiên kiếm thì từ lâu không ai biết nó đang ở đâu.Đã từng có trận hào kiếp xảy ra để tranh giành thanh bảo đao này,khiến cho gang hồ một phen long trời lở đất.Cuồi cùng Đồ Long đao được Phó Hồng Tuyết cất giữ,người này cũng chính là minh chủ võ lâm.Chính y đã khiến cho giang hồ thoát khỏi một cuộc đẫm máu.Nhưng y đột nhiên mất tích khiến giang hồ lại dậy sóng một lần nữa,cớ sự ra sao………..
Tại núi Thiếu Thất ,nơi ngôi chùa Thiếu Lâm cổ kính.Nơi đây, đang diễn ra cuộc đại hội võ lâm để bầu chọn minh chủ cho quần hùng.Sau khi “đao thần” Phó Hồng Tuyết đột nhiên mất tích, vào 6 năm về trước không để lại một chút tin tức nào.Quần hùng xôn xao,có người cho rằng đao thần đã ẩn cư cũng có người cho rằng ông ta đã chết.Mỗi người một ý không ai chịu ai.Việc mất tích của “đao thần” khiến cho giang hồ rơi vào cảnh tranh chấp ,ai cũng muốn dùng võ công để đoạt lấy chức minh chủ.Người võ công giỏi thì nhiều, nhưng hội đủ tài đức thì e rằng chẳng có mấy ai…Đương thế anh hùng hiện tại cũng chỉ có 3 người :Hiểu nguyệt thiền sư của Thiếu Lâm phái ,Thanh Tùng đạo chưởng của Võ Đang, Hà Duy Ngả của Cái bang.Còn phái Nga My sau khi Nam Hải thần ni viên tịch thì Nga My như quần long vô thủ ,chưởng môn đương nhiệm hiện giờ võ công không bằng một nửa của tiền nhân.
Khi quần hùng đã tề tựu đông đủ Hiểu nguyệt thiền sư mới từ từ đừng ra nói :
_” A di đà phật ,các vị anh hùng hôm nay tề tựu nơi Thiếu Lâm để chọn ra một vị minh chủ để lãnh đạo quần hùng.Tuy là động thủ để chọn người ,ai giỏi nhất sẽ được chọn,nhưng lão nạp hy vọng các vị tỷ thí nên biết mà dừng ,không nên ra tay quá nặng để tránh làm mất hòa khí. Lão nạp hy vọng khi tỷ thí chỉ cần đánh trúng là dừng ”.
Quần hùng đồng thanh :
_”Xin theo ý của thiền sư !” Rõ ràng là Hiểu Nguyệt thiền sư rất có danh vọng trong võ lâm.
Đồ Đại Bằng của tử sa môn bước ra giữa lớn tiếng nói :
_” Đồ Đại Bằng của tử sa môn xin được lãnh giáo võ công của các vị anh hùng”
Một đại hán từ đám đông bước ra người này thân hình cao to vạm vỡ, chính là đại đệ tử của phái hoa sơn Đổ Tử Đằng.
_“Đổ Tử Đằng của Hoa Sơn xin lãnh giáo cao chiêu của Đồ đại hiệp.”
Tiếng nói vừa dứt y đã thi triển kiếm pháp hoa sơn đánh tới.Chiêu thức vừa nhanh vừa lẹ nhắm ngay đối thủ mà đánh. Đồ Đại Bằng không dám khinh xuất hắn lách mình né chiêu sau đó vung chưởng lên phản kích.”Tử sa chưởng “ là loại chưởng pháp vừa nóng vừa hàn khi bị đánh chúng ắt sẽ thọ thương.Nhưng phái hoa sơn nào phải hạng xoàng.Biết gặp cường địch , Đổ Tử Đằng dùng thân pháp né tránh ,lách sang đông hướng sang tây sử dụng kinh công lên xuống ,đợi đối phương lộ điểm yếu thì công kích.Tử sa chưởng đánh ra hơn 20 mấy chưởng nhưng điều chỉ đánh vào không khí ,không hề chúng vào địch nhân,nếu cứ tiếp tục như thế thì ắt sẽ thấm mệt, và để lộ điểm yếu. Đồ Đại Bằng lách mình biến chiêu đứng yên tụ khí về đan điền tản chân khí ra. Đổ Tử Đằng nãy giờ dùng thân pháp để né tránh,nhưng khi thấy đối phưong đứng yên một chỗ nếu mình cứ liên tục di chuyển thì sẽ không hay bây giờ chỉ còn cách xáp đánh dùng võ công thực thụ đối địch.Nói đoạn y sử dụng kiếm thức thứ chín trong “mai hoa kiếm pháp” nhắm ngay bụng đối phương đánh vào. Đồ Đại Bằng thấy thế khẽ lách sang bên né tránh ,nhưng chiêu vừa rồi chỉ là hư chiêu,đánh ra nhằm dẫn dụ đối phương,kiếm tới gần sát người vội vàng biến chiêu thành vòng xoay giữa không trung nhắm ngay cổ địch nhân mà tiến.Nhưng Đồ Đại Bằng nào phải tay vừa y dồn chân khí vào 2 cánh tay thì triển “sát long diệt phụng” trong tử sa chưởng bắt lấy đường kiếm.Kiếm tới chưởng đỡ,một tay đón kiếm,một tay thụ chưởng.Lúc này hai người chuyển sang đấu chưởng pháp. Đổ Tử Đằng thấy một luồng hỏa kình chạy vào người khiến chân khí trong người y sôi lên.Y lập tức vận công chặn lại nhưng công lực của y còn kém đối phương.Nên chỉ một lúc miệng y đã thổ huyết.Lúc này Đồ Đại Bằng gia tăng công lực đánh gãy thanh kiếm của đối phương rồi vung chưởng đánh tới.Và hẳn nhiên y là người thắng cuộc.
_” Tại hạ thất lễ với Đổ đại hiệp rồi,xin mời vị anh hùng tiếp theo.”
Từ trong hàng ngủ của Cái bang một lão khất cái bước ra nghênh chiến, người này chính là trưởng lão của cái bang. Quách Phi Luân.Y bước tới khẽ chào đối phương, rồi hai người lao vào nhau quyết đấu. Quách Phi Luân thi triển bổng pháp nhắm vào chân của địch nhân ,mà đánh tới,bổng pháp ảo diệu khôn cùng,thoắt cái đã chiếm thế thượng phong,chưởng pháp múa lên ,đối chưởng thụ cước của đối phương ,còn mượn thế đánh thế, mượn sức hóa sức,điều đặc biệc nó còn có phần giống với kiếm pháp,nhưng điểm hay ở bài bổng này là nhắm đánh vào các phương vị huyệt đạo trên người đối phương. Đồ Đại Bằng bị đối phương dùng bổng pháp áp đảo,chỉ biết né tránh rồi đánh lại mấy chiêu trả đòn mà thôi.Rõ ràng võ công của y còn kém xa Quách Phi Luân.Thế bổng một lúc một ảo diệu,Quách Phi Luân đánh bổng xuống đất,tạo thành vòng khí rồi đội nhiên biến chiêu tung bổng lên xoay người áp tới ngay huyệt đạo của Đồ Đại Bằng đánh tới ,bổng pháp quá tinh xảo, Đồ Đại Bằng chẳng kịp né tránh thì thế bổng đã đánh tới nhắm ngay huyệt đạo của y,nhưng khi thế bổng tới sát thì Quách Phi Luân thu bổng về,quần hùng xung quanh vô cùng kinh ngạc, còn Đồ Đại Bằng không biết y có ý gì,nhưng vội chuyển từ thủ sang công,tung ra 2 chưởng đánh nhắm ngay bụng và đầu của đối phương mà xấn tới.Quách Phi Luân thấy một luồn kình lực ồ ạt xông tới trước mặt mình nhưng không hề tỏ ra bối rối ,bổng pháp trước ngục gạt chưởng thứ nhất ra.còn chân tung một cước đón chưởng thứ 2 rồi nhanh nhẹn thoắt một cái lộn người nhảy ra sau lưng của Đồ Đại Bằng và đánh ra một thế bổng vào gáy sau của y ,nhưng cũng giống như thế bổng vừa rồi chỉ điểm tời chứ không đánh vào.Quần hùng nhìn 2 người đấu với nhau giống như một con mèo đang vờn chuột.Ai náy đều khâm phục võ công của Quách Phi Luân thiết nghĩ nếu ra giao thủ với y cũng sẽ rơi vào tình tạng tương tự.LÚc này Đồ Đại Bằng đánh một hồi không làm gì được đối phương ,lại qua trận đấu với người của Hoa Sơn nên đã thấm mệt lại thấy Quách Phi Luân vờn mình như một chò trơi thì tức điên lên,vội vận công dồn hết tàn lực còn lại trong người đánh ra thức thứ 12 trong” tử sa chưởng “ nhắm đến đối phương ,để cho y biết rằng mình không phải dể ăn hiếp như thế. Quách Phi Luân thấy kình chưởng ập tới không dám khinh xuất, đánh ra chưởng thứ 9 trong “giáng long thập bát chưởng” “kiến long tại điền”.Hai chưởng đánh vào nhau,nghe “chát” ,”tử sa chưởng “ rất lợi hại nhưng làm sao bằng được với “ hàng long thập bát chưởng” hơn nửa công lực của 2 người lại chênh lệch nhau khá lớn nên Đồ Đại Bằng cầm chắc phần thua.Xem ra quần hùng có mặt tại đây ngoài các cao tăng của Thiếu Lâm ra khó ai địch lại Quách Phi Luân.Bỗng một tiếng cười từ bốn phương vọng lại.Tiếp theo đó là một tiếng nói như âm hồn quỷ dữ vang lên:
_” Giáng “xà” thập bát chưởng thật lọi hại, lợi hại”.Quần hùng xôn xao.Còn người của cái bang thì khí giận bốc lên ,câu nói đó chẳng khác nào nói mỉa rõ ràng là “rồng’ há lại đổi thành “rắn” hay sao.” Quách Phi Luân tức giân hét lớn :
_” Anh hùng phương nào sao không lộ diện nói chuyện, cứ lấp ló như thế chẳng khác phường ma quỷ ,vô lại”.[b]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hỏa long
Hỏa Long Lãnh Huyết


Nam Tổng số bài gửi : 1242
Age : 26
Đến từ : Kình thiên hội
Job/hobbies : học sinh
Ghét cái gì : : không có
Registration date : 24/10/2008

Lengend
Legend:
999/999  (999/999)

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Sun Jun 21, 2009 9:40 pm

tiếp đi bạn, đang hay mà.

_________________
Hội chủ hội Kình Thiên

Phao! Phao nữa! Phao mãi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.luongsonbac.com
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Tue Jun 23, 2009 3:11 am

Ban ý đâu rùi sao kho6ntg viết tiếp
_Long Ca; hic, nhầm lẫn giữa hai người suốt, hic

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Hỏa long
Hỏa Long Lãnh Huyết


Nam Tổng số bài gửi : 1242
Age : 26
Đến từ : Kình thiên hội
Job/hobbies : học sinh
Ghét cái gì : : không có
Registration date : 24/10/2008

Lengend
Legend:
999/999  (999/999)

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Tue Jun 23, 2009 1:05 pm

àh, bạn ấy thi rồi, khi nào rảnh sẽ lên tiếp

_________________
Hội chủ hội Kình Thiên

Phao! Phao nữa! Phao mãi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.luongsonbac.com
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: TIẾP THEO   Mon Jul 13, 2009 11:15 pm

_”Haaaaaaaa Quách Phi Luân đợi đấy ta sẽ tới đây”.Tiếng nói vừa dứt thì từ ngoài chùa thiếu thất một nhóm người xông vào bọn chúng là người của Ngũ Độc giáo một trong tam đại tà phái.Tên đứng đầu là một người đàn ông trung niên khoảng 4 hay 5 chục tuổi gì đó ,hắn vận áo màu xanh ,khoát một cái áo chòng đỏ,mặt mày xanh xanh trắng ,như người khuôn mặt của người sắp chết, đôi mắt thì sắc,ẩn chứa sự ranh mãnh và độc ác.
_“Tưởng ai hóa ra là Mã giáo chủ,ngươi đến đây để tranh chức võ lâm minh chủ hay sao ?”Quách Phi Luân hỏi :
_” Hà hà bổn tọa tự thấy võ công không đủ để thống lãnh quần hùng,nhưng nếu để bọn ăn mày các ngươi làm minh chủ thì ta không phục” Mã Thiên Long trả lời
_ “hừ tại sao ngươi không phục,chẳng lẽ lại để tên độc dược như mi lên làm minh chủ hay sao ,lúc đó mới đàng cười”. Quách Phi Luân thách thức.
_“Ai làm minh chủ Mã gia đây cũng không quan tâm ,riêng bọn ăn mày hôi hám các ngươi thì ta không ưa “Mã Thiên Long đối đáp
“Hừ nộp mạng đi..”Quách Phi Luân thét lên.Tiếng nộp mạng chưa dứt thì thấy bổng pháp đã đánh tới ,thế bổng đánh ra vô cùng uy mãnh,nhắm hướng đầu chụp tới.Mã Thiên Long né sang bên thi triển ngủ độc thần chưởng đở đòn ,bàn tay của hắn tẩm đầy độc dược nếu đụng phải một cái sẽ thọ độc.Võ công của Mã Thiên Long cao hơn Đồ Đại Bằng một bậc nên thế đánh cũng khác hẳn,chưởng pháp càng mau lẹ hơn.Nhưng bổng pháp của Quách Phi Luân thật sự quá ảo diệu,chưởng lực của Mã Thiên Long không thẻ chạm được tới y, trái lại còn bị tấn công ngược . Mã Thiên Long võ công thì chẳng có gì đặc sắc chỉ có bản lĩnh hạ độc là ghê gớm mà thôi.Lúc này Quách Phi Luân đã bức địch nhân lùi lại hơn mấy bước,y lộn mình một cái phóng thẳng một cước đá vào bả vai của Mã Thiên Long ,cước pháp rất mạnh khiến cho Mã Thiên Long vô cùng đau đớn ,nhưng hắn lại khẽ nhếch mép cười ,một nụ cười nham hiểm đến gợn người.hắn tung mình nhảy vọt lên né một thế bổng rồi xuất chưởng phản kích , Quách Phi Luân thấy thế dồn chân khí đánh ra 10 thành công lực hòng kết liễu đối phương.nhưng khi thế chưởng vừa chạm vào nhau thì bàn tay của Quách Phi Luân bỗng đau nhói,thì ra Mã Thiên Long đã lén cặp một cây kim độc vào tay của y .Nên khi chưởng chạm chưởng thì….. Quách Phi Luân biết mình trúng độc vội lui ra sau mấy bước ,tay vẫn cầm bổng thủ trước ngực sợ đối phương ra tay đánh tới ,thì khó toàn mạng ,nhưng lúc này chất độc đã từ từ thấm vào người y.Nếu không vận công ngăn chặn lại thì khi độc dược vào tới tim thì e rằng thần tiên cũng khó cứu.
_”Đồ…đồ… tiểu nhân… “quần cái vội nhảy ra ứng cứu đưa Quách Phi Luân vào trong.Có người toan xông lên,nhưng Quách Phi Luân ngăn lại,bởi nếu có ra đấu thì cũng sẽ nạp mạng oan uổng.Hôm nay lên Thiếu lâm quần cái do Quách Phi Luân lãnh đạo còn bang chủ Hà Nhân Ngả thì không có mặt.Nếu không chắc chắn cục diện của cái bang đã không đến nông nổi này.Hiểu Nguyệt thiền sư từ từ bước lên ông chậm rãi nói :
_“Tội lỗi ,tội lỗi Mả giáo chủ người đã thủ thắng hãy giao thuốc giải ra để cứu mạng Quách trưởng lão.”
_”Đại sư người hà tất phải xen vào việc này,nếu muốn lấy thuốc giải thì hãy kêu Hà Nhân Ngả đến đây cầu xin ta ,ta sẽ ban ơn mà cứu mạng tên thất phu này ,còn nếu không thì hắn cấm lấy cái chết”Nói đoạn hắn cưới phá lên vẻ mặt tỏ vẻ khinh khi hướng về phía bọn người Cái bang.
_“Mã giáo chủ người đã thắng hà tất còn phải lấy mạng y ,nếu dùng bản lãnh chân thực tỷ thí thì e rằng…với lại quy định của cuộc tỷ thí hôm nay là chỉ đánh trúng là dưng không được tổn thương tính mạng của đối phương.Lão nạp đây nhất quyết sẽ không để ai tồn thương đến tánh mang khi còn ở thiếu lâm”Hiểu Nguyệt thiền sư khẳng định.
_”Hiểu Nguyệt thiền sư ta biết ta đánh không lại ông ,nếu hôm nay người muốn dùng võ công để đoạt thuốc giải thì e hơi khó,bởi vì ta đánh không lại ông nhưng người khác thì chưa hẳn đã như thế”Mã Thiên Long tự tin.Hắn biết mình đánh không lại vị chưởng môn của thiếu lâm nhưng vẫn tự tin như thế ắt phải có người chống lưng,thế người đó là ai.
Rồi đột nhiên từ ngoài cửa có một tốp người đi vào ,bọn họ chính là môn hạ của Tu La môn.Tiếp theo sau đòn người có 4 người tiến vào họ gồm 3 nam và một nữ.Người nữ duy nhất trong số đó vận hắc y từ trên xuống trên tóc cài lông khổng tước ,y thị chính là
Liễu Mỵ Nương ngoại hiệu “Hắc Khổng Tước “,1 trong 4 đại đương gia của tu la môn,người thứ hai là một gã đại hán cao to,tay cầm cây rìu lớn ngoại hiệu “Vô Địch thần quyền” Vương Thiết ,một tên vận áo xám ,đầu đội một chiếc nón vành che mặt kiểu của bọn thích khách tây vực,đó là “quỷ ảnh kiếm khách” Vô Hoan,người cuối cùng tay cấm cây quạt vận đố giống như những tên chuyên coi tướng số ,nhưng chớ thấy thế mà xem thường, y chính là thủ lĩnh của tứ đại đương gia “ vô cực tiên sinh “Tuyệt Tam Nhân.Tứ đại đương gia của tu la môn đã xuất hiện.Quần hùng ai nấy đều thoáng lo sợ,Mã Thiên Long lại khác hắn mỉm cười và khẽ nói :
_” Hà hà cuối cùng hắn cũng đến.”
Ai đến mà khiên cho quần hùng phải lo sợ ,Mã Thiên Long lại vui mừng thế kia.mặt của Hiểu Nguyệt thiền sư lúc này thoáng một vẻ căng thẳng.Một bóng người từ ngoài cửa phi thân vào giữa đại điện tay hắn cầm theo một cái bọc to ,nhưng không biết là gì bên trong.Chỉ biết khi hắn vừa vào tới ,thì bọn tu la môn đều quỳ rạp người xuống hô to khẩu hiệu
“ Duy ngả độc tôn
Anh minh cái thế
Tài đức sáng ngời
Rọi sáng bốn phương
Tu la môn chủ
Nhất thống giang hồ”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Wed Jul 15, 2009 12:11 am

Thì ra người này chinh là tuyệt thế ma đầu Tư Không Kiến Nhân môn chủ của tu la môn.
Hắn đảo mắt một lượt ,rồi đua hướng nhìn tới Hiểu Nguyệt thiền sư.Hắn chậm rãi nói :
_”Thiền sư lâu quá không gặp,người vẫn khỏe chứ ?“
_” Lão nạp vẫn khỏe còn môn chủ”Hiểu nguyệt đáp lại
_”Đã 10 năm rồi không gặp, bổn tọa hôm nay lên núi cũng chỉ muốn gặp các vị cố nhân ,nhưng Hà Nhân Ngả và Thanh Tùng lại không có mặt ,Nam Hải thần ni đã viên tịch còn Phó Hồng Tuyết thì không rõ tin tức,chỉ còn mỗi thiền sư mà thôi.Tiếc thật, tiếc thật.”nói rồi hắn ngửa mặt lên cười một tràng dài.Nói đoạn hắn liếc sang nhìn Quách Phi Luân lúc này đang bị trúng độc sắp chết
_”Hừ võ công của ngươi rất khá ,nhưng chỉ có dũng mà không có mưu thì cũng vô ích,so với lão ăn mày thì ngươi còn kém xa?” Tư Không Kiến Nhân nói
_”Tại hạ tài hèn sức mọn làm sao có thể so sánh được với Hà ban chủ được” Quách Phi Luân trả lời
Một tiểu ăn mày trong đám nói to giọng đầy tức giận :
_”Nếu hôm nay bang chủ của bọn ta có mặt ở đây thì há lại để cho tên ma đầu ngươi đứng đấy ngông cuồng hay sao.. “Y còn đang định lên tiếng thóa mạ nhưng lời chưa ra thì đã hộc máu ngã lăn ra đất chết.Thì ra Tư Không Kiến Nhân đã động thủ ,y đánh một chiêu trong tu la công nhắm thẳng đầu tên ăn mày.Động tác xuất thủ vô cùng nhanh ,khiến cho tên ăn mày không kịp né tránh hay phản đòn.nên biết người Cái bang là nơi hội tụ cao thủ các xứ gia nhập ,trong ban không thiếu người có võ công cao.Nhưng khi Tư Không Kiến Nhân ra tay thì chẳng ai trong số họ kịp làm gì ,đủ thấy võ công của Tư Không Kiến Nhân ghê gớm đến cỡ nào.Quần hùng thấy hắn ra tay tàn độc như thế rất căm phẫn nhưng không ai dám đứng ra lên tiếng bất bình,bởi họ hiểu nếu bước ra chỉ có chết mà thôi.
_”Hừ thật tàn nhẫn,môn chủ sao người phải ra tay tàn độc như thế.Thiếu Lâm là thánh địa của phật môn,há lại để cho người ngoài gây đổ máu tại đây.Lão nạp tuy bất tài nhưng cũng không thể để cho quần ma lộng hành.”Hiểu Nguyệt thiền sư đã không còn giữ được bình tĩnh.
_” Xem ra đại sư đã muốn động thủ rồi,được ta cũng muốn xem 10 năm qua công phu của các hạ đã luyện tới mức nào rồi”. Tư Không Kiến Nhân thản nhiên đáp lại.Nói đoạn y ngưng thần vận công chuẩn bị cho trận quyết chiến.Bỗng từ ngoài cửa có một đoàn nữ nhân chạy vào ,ai nấy đều mặc áo trắng ,đầu cài trâm ngọc,tay cầm phất trần, nhìn họ như những tiên nữ đang lạc giữa trần gian. Khi vào chính điện họ chia ra thành 2 hàng, đứng ngay ngắn.Tiếp theo sau họ là một nam tử tuấn tú với y phục màu trắng,tay cầm quạt, trông như một vị vương tôn công tử nhà quyền quý.đi chung với chàng ta là một nam tử đeo mặt nạ ,tay cầm sáo, và một thiếu nữ xinh đẹp trên tay cô cầm một thanh kiếm mà ngoài vỏ có ghi 2 chữ Ỷ THIÊN. Tư Không Kiến Nhân kinh ngạc hắn hướng về phía cô gái lên tiếng hỏi :
_” Cô nương thanh kiếm trên tay cô phải chăng là Ỷ THIÊN bảo kiếm trong truyền thuyết ?”
Cô gái không thèm nhìn Tư Không Kiến Nhân ,cô quay về phía Hiểu Nguyệt thiền sư và cuối đầu chào.
_” Tiểu nữ cuối chào thiền sư ?”Rõ ràng là cô ta coi Tư Không Kiến Nhân như không khí không thèm đếm xỉa đến.Bọn Tu La môn thấy thái độ kiêu ngạo của cô ta ,thì không khỏi tức giận. Vương Thiết một trong tứ đại đương gia của tu la môn ,hắn hùng hổ xông lên hỏi tội
_” Nha đầu kia ,môn chủ ta hỏi ngươi sao ngươi lại không trả lời,lại còn dùng thái độ như thế ,ngươi có tin ta bẻ gảy cổ ngươi không,lão phu đây không biết thương hoa tiếc ngọc đâu?” Vương Thiết hét lớn.
_” Môn chủ ngươi là vị nào sao ta không biết, lúc nãy ta chỉ nghe văng vẳng bên tai tiếng sâu bọ kêu, lúc nãy là do môn chủ của các hạ nói ah ta thật thất lễ, thất lễ”Vị cô nương xinh đẹp nói
_” Ngươi muốn chết ta sẽ cho ngươi toại nguyện?” Vương Thiết hét lớn rồi xông vào.Múa chiếc riều lớn nặng ngàn cân chém xuống.Cô gái không chút bối rối,lách mình một cái né sang bên.Nhẹ nhàng rút kiếm ra ,chém tới Vương Thiết cũng đưa riều lên đỡ.khi binh khí của 2 bên chạm nhau,thì chiếc rìu của Vương Thiết bị chém gãy.Cô gái đi thêm 2 đường kiếm bức y lùi ra sau.Thấy tình thế có thể nguy hiểm đến tính mạng Tuyệt Tam Nhân vội ra tay ứng cứu huynh đệ ,y ném ra một phi tiêu độc vào cô gái.vì đang tập trung đối địch nên cô gái không kịp phòng bị, nhưng khi ám khí sắp cắm vào ngươi cô thì một viên sỏi từ sau sấn tới chặn lại ,nhìn thế đi cũng đủ biết người vừa bắn viên sỏi ấy ra võ công cũng không phải tầm thường. Tư Không Kiến Nhân lên tiếng kêu Vương Thiết lui lại.Hắn hướng ánh mắt vế phía chàng thiếu niên đeo mặt nạ.hắn lên tiếng :
_”Ngươi vừa sử dụng “đàn chỉ thần công” ,sư phụ của các ngươi là ai ta đây cũng đang muốn diện kiến vị cao nhân ấy đây,xem y là thần thánh phương nào “
_” Môn chủ không cần nôn nóng tôn sư sắp đến rồi !”người đeo mặt nạ trả lời.
_” Thanh Ỷ THIÊN kiếm này thật sắc bén tiểu cô nương hãy đem thanh kiếm qua đây cho ta xem thử nào “Hắn vừa nói vừa di chuyển đến cô gái,bởi hắn thừa biết cô gái sẽ không trao kiếm nên chỉ còn cách đoạt lấy.Thân thủ vửa chuyển đến y vung tay xuất ra một chảo chộp đến,nhưng chảo chưa chạm đến thì đã bị một luồn kình lực ngăn lại.Thì ra Hiểu Nguyệt thiền sư sợ y phương tổn đến cô gái nên khi thấy y vừa tiến tới gần đã xuất thủ ngăn cản .Hai người hóa bộ mấy chiêu, kình lực từ từ gia tăng, Tư Không Kiến Nhân lắc người sử dụng “‘tu la chưởng pháp “,vây lấy ông,Hiểu Nguyệt vội vàng vận công đánh ra “cà sa phục ma công” để hóa giải .Tấm áo cà sa quấn lấy tay của Tư Không Kiến Nhân kình lực trong áo truyền vào xiết chặc tay y.Hắn vội dùng cước đá vào tay thiền sư rồi xuất chưởng vào tấm cà sa muốn xé vụn nó ra..Thấy thế thiền sư vội vận chưởng đánh ra “đại lực kim cương chưởng” đối địch.Hai chưởng chạm nhau , song phương đều lùi ra 3 bước.Hiểu Nguyệt thiền sư thấy võ công của Tư Không Kiến Nhân đã hơn xưa rất nhiều muốn thu phục hắn thật khó ,nếu hôm nay đánh nhau chưa chắc ông đã có thể thủ thắng.Đại cuộc hôm nay thật nguy ngập, nếu Quách Phi Luân không bị thương thì có thể có phần nào hy vọng nhưng ,ông ta đã trúng độc ,tính mạng còn khó giữ.Các tăng nhân của Thiếu lâm bất quá võ công cũng chỉ có thể đánh ngang với tứ đại đương gia của Tu La môn.Còn phái Võ Đang hôm nay lngười dẫn đầu không phải là Thanh Tùng đạo trưởng, mà là đệ tử của y.Phái Nga Mi thì thật sự thiếu hụt nhân tài, các phái nhỏ khác thì khỏi phải tính đến làm gì…. Còn thánh nữ giáo mới thành lập cách đây mấy năm, tiếng tăm không hề có, tuy 3 người vừa rồi võ công tuy rất lợi hại nhưng chưa chắc họ đã đứng về phía chánh phái.Bản thân họ xuất hiện nơi đây đã là một câu hỏi lớn.Đang còn suy tính để tìm cách đối phó với địch nhân.Thì….Một bóng thiếu nữ lướt vào cô ta vận áo bào màu tím, đầu cài trâm vàng,tay cầm phất trần.Cô ta xuất hiện khiến cho quần hùng ngỡ ngàng, bởi vì cô ta quá đẹp,mặt hoa ,da phấn mắt ngài mày phượng.Bước đi thanh thoát, như một bậc tiên thánh.Cô ta ước chừng khoảng 20 tuổi.Khi cô ta vừa xuất hiện thì các cô gái vận áo trắng cuối đầu chào một cách cùng kính, còn 3 người lúc nãy thì cuối đầu thi lễ:
_“ Tham kiến sư phụ !”còn các cô gái thì gọi cố ta là giáo chủ.Vậy ra sư phụ của mà chàng trai đeo mặt nạ đã nhắc tới hay sao.Trông tuổi tác của cô ta nhiều khi còn nhỏ hơn y.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hỏa long
Hỏa Long Lãnh Huyết


Nam Tổng số bài gửi : 1242
Age : 26
Đến từ : Kình thiên hội
Job/hobbies : học sinh
Ghét cái gì : : không có
Registration date : 24/10/2008

Lengend
Legend:
999/999  (999/999)

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Sun Jul 19, 2009 8:39 am

tiep di ban, sao dung nua chung hoai vay.

_________________
Hội chủ hội Kình Thiên

Phao! Phao nữa! Phao mãi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.luongsonbac.com
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Thu Jul 23, 2009 12:12 am

Giống như lúc nãy cô ta hướng về phía Hiểu nguyệt thiền sư cuối đầu chào:
_” Giáo chủ Thánh nữ giáo Dương Băng Thanh xin thi lễ với thiền sư và các vị anh hùng!”Thì ra cô ta tên Băng Thanh đúng là tên đẹp người cũng đẹp.Điều không ngờ là cô ta còn trẻ như thế mà đã là chủ của một phái.Hiểu Nguyệt thiền sư đáp lễ.ông lên tiếng hỏi
_” Thánh nữ nương nương, quan lâm tệ phái thật vinh hạnh,chẳng hay hôm nay quý phái đến đây là để tham gia đại hội bầu chọn minh chủ , hay còn có việc khác ?”
_”Bổn tọa đến đây không phải để tham gia đại hội võ lâm mà chỉ muốn đến để vấn tội một người ?”Băng Thanh giáo chủ đáp
_” Chẳng hay nương nương muốn vấn tội ai?”Thiền Sư hỏi lại
_” Hắn là Mã Thiên Long giáo chủ ngũ độc giáo “Băng Thanh giáo chủ đáp lời
Mã Thiên Long nãy giờ đứng tọa quan xem hổ đấu,tính hôm nay sẽ có thể dựa vào cục diện hiện tạ mà “ngư ông đắc lợi” nhưng khi nghe vị thánh nữ giáo chủ nói đến đây để hỏi tội mình thì y giật mình.hắn vốn chẳng sợ gì vị giáo chủ này ,bởi tuy võ công của y không được cao nhưng bản lĩnh dùng độc có thể nói là xuất thần đến Tư Không Kiến Nhân còn phải nể y 3 phần.Nhưng cục diện hôm nay bất tất sẽ có đánh nhau nếu tránh được thì sẽ ahy hơn,nhưng hắn lại bị điểm mặt chỉ tên khiến hắn có hơi chút lo lắng.
_”Thánh nữ nương nương, tại hạ đây đắc tội gì với người mà nương nương lại muốn vấn tội” Mã Thiên Long hỏi
_” Mấy năm nay ngươi khinh miệt nữ nhân, dùng nhi nữ để thự độc, luyện thuốc đó là tội không thể tha được, hôm nay bổn tọa sẽ ra tay trừng trị ngươi”Vương Băng Thanh trả lời
_” Haaaa võ công của ta có thể không bằng cô, nhưng nếu muốn giết ta cũng không dễ đâu”Mã Thiên Long tự tin.
_” Tên độc dược kia ,ai sợ mi chứ bản tọa đây chẳng để ngươi trong mắt đâu ?”Nói đoạn cô quay lại bảo cô gái cầm kiếm:
_” Tử Vi mang thuốc giải đến cho Quách đại hiệp đi “Thì ra cô gái cầm kiếm ấy tên Tử Vi.
_” Hừ Quách Phi Luân trúng độc của bản môn, ta không tin ngươi có thể giải độc được” Mã Thiên Long nghiến răng nói
_” Không tin à ,cứ xem đi sẽ biết “Băng Thanh giáo chủ đáp
Quả nhiên khi uống thuốc Quách Phi Luân bỗng thấy cơ thể có những biến chuyển lạ lùng, y vội vận công để tống độc .Quả nhiên thuốc có hiệu nghiệm rất tốt, Quách Phi Luân phun ra một ngụm máu đen chứng tỏ độc đã được giải. Quách Phi Luân vui mừng đứng lên cảm tạ vị ân nhân vừa cứu mình.rõ ràng cục diện đã thay đổi. Mã Thiên Long vừa kinh ngạc vừa tức giận.Không ngờ độc dược do mình nghiên cứu mấy năm qua lại bị giải một cách dễ dàng như thế.Quần hùng ai nấy đều khăm phục vị nữ giáo chủ xinh đẹp này.Có người còn cho rằng cô ấy là tiên do ,trời phái xuống để tiêu diệt bọn ma quỷ. Mã Thiên Long còn chưa hết bàng hoàng thì Vương Thiết bước lên nói một câu khích tướng khiến hắn như nổi điên luôn.
_” Mã giáo chủ xem ra độc dược của các hạ không ăn thua gì tới cô ta đâu” Vương Thiết nói dứt thì cười lớn.
_” Hừ ngươi thì biết gì bổn tọa còn có cả trăm loại độc dược còn lợi hại hơn thế loại độc vừa rồi chẳng là gì đâu” Mã Thiên Long đáp trả.
_“ Ngươi còn bao nhiêu bản lĩnh nên đem ra hết đi nếu không sẽ không còn cơ hội dùng nữa đâu”Băng Thanh giáo chủ xen vào.
_“ Được bổn tọa sẽ cho ngươi chết không toàn thây “ Nói dứt lời hắn liền phóng từ trong tay áo của hắn ra hai con rắn,đó là hai loài mãng xà cực độc có màu đỏ mà giang hồ thường gọi là “huyết độc xà vương”,Thánh nữ giáo chủ nhanh nhẹn , phóng ra 2 cây trâm ngọc ,xuyên qua cổ 2 con rắng văng vào tường.Mã Thiên Long càng giận hơn, y xuất trảo ra nhắm thẳng vào vị nữ giáo chủ, quyết lấy lại thể diện.Nhưng khi trảo vừa đánh tới đã không thấy người đâu,thì ra Thánh nữ nương nương vừa sử dụng “ quang ảnh thần công “ để né chiêu.Mã Thiên Long chỉ thấy một vệt trắng xẹt một cái đã biến mất sau đó khi hắn quay lại thì Thánh nữ giáo chủ đã đứng phía sau hắn.Hắn sợ xanh mặt định lui lại ,nhưng đã không kịp.Băng Thanh giáo chủ nhanh nhẹn xuất thủ ,chụp lấy cổ tay y, bẻ ra đằng sau.Động tác vừa nhanh vừa mạnh.Mã Thiên Long chỉ còn biết chịu đòn chứ không thể phản kháng.tay hắn bị bẻ gãy ,tiếp theo cô ta xoay người chụp thanh kiếm Ỷ Thiên. Kiếm vừa ra khỏi vỏ thì Mã Thiên Long cũng lìa đời.Bọn thuộc hạ của Ngũ Độc giáo chỉ là những tên nịnh bợ, người trong Ngũ Độc giáo phần lớn đều nghi kỵ lẫn nhau,cá lớn nuốt cá bé,ngày thường Mã Thiên Long đối xử của bọn chúng cũng chẳng tốt gì,bọn chúng chỉ đang sợ sau Mã Thiên Long có phải đến lượt mình hay không. Quần hùng ai nấy đều vui mừng,tên Mã Thiên Long gieo tội ác khắp nơi,xưa nay không ai dám động đến y.Vì bãn lĩnh hạ độc của hắn quá lợi hại,nhưng hôm nay đứng trước vị giáo chủ xinh đẹp này thì y như một tên nhóc 3 tuổi đang làm trò khỉ.Tư Không Kiến Nhân sa sầm mặt,hắn đang rất tức giận,tuy hắn và Mã Thiên Long không thân thiết gì cho lắm ,nhưng cũng đều là người trong tà phái.Hôm nay Mã Thiên Long bị chết bở tay một cô gái, khiến cho người trong tà giáo bị mất mặt.Y vốn rất trọng sỉ diện.Coi sỉ diện còn hơn cả mạng sống của mình.
Hắn liếc nhìn bốn thủ hạ của mình, như hiểu ý Vương Thiết bước lên trước :
_” Không biết đây là thời đại gì mà bọn phụ nữ ,lại không ở nhà trông con, thờ chồng mà lại ra ngoài đao với kiếm hừ loạn thật rồi”
_” Vương lão đầu phụ nữ cũng có 2 , 3 hạng ,như lão nương đây vừa xinh đẹp ,vừa giỏi giang bất tất như bọn ,nha đầumiệng còn hôi sữa mà hễ chút là múa kiếm đánh quyền ,lão quỷ ngươi thấy ta nói có đúng không “ “Hắc khổng tước ‘ Liễu Mỵ Nương nói
Rõ ràng là 2 bọn họ đang chửi xéo,người của thánh nữ giáo.
_” Đúng đúng ,nhị tỷ nói rất đúng, tam ca ngươi hãy dạy dỗ bọn nha đầu đó đi,đem chúng về mà làm thế thiếp” Nói đoạn “Quỷ ảnh tử “ Vô Hoan phá lên cười,tiếng cười nghe thật ghê gợn
_”Được ta sẽ đem tất cả về không bỏ sót một ai “Vương Thiết đáp lời
Những lời ấy vốn đều nhắm vào người của thánh nữ giáo, làm sao bọn họ không biết chứ cô gái tên Tử Vy bên phía họ xông lên.Nhưng Băng Thanh giáo chủ cản lại cô ra hiệu cho Tử Vy lui xuống.nói đoạn cô từ từ bước lại gần bọn Vương Thiết.Bọn Vương Thiết thấy thánh nữ giáo chủ từ từ đi tới thì lập tức thủ thế ,bởi nãy giờ chúng đã được mục kiến võ công của vị nữ giáo chủ này, nên không dám khing thường .Khi tiến đến gần Băng Thanh giáo chủ mới cất tiếng nói:
_” Vương Thiết ,ngươi buôn lời xúc phạm nữ nhân,ngươi không thấy bất kính hay sao.Mẹ của ngươi cũng là nữ nhân.Mi nói thế bà ta sẽ buồn lắm đấy”
_”Hừ ta nói bọn ngươi chứ liên quan gì đến mẹ ta “hắn trả lời
_”Ta và mẹ ngươi đều giống nhau đấy chứ “Băng Thanh giáo chủ đáp lời
_”hừ giống gì mà giống mi nói thử xem “Vương Thiết bắt đầu kích động
_”Mẹ ngươi và ta đều là nữ nhân, bà ta là mẹ của ngươi không chừng ta cũng thế ,mau qua đây mà gọi ta một tiếng mẹ đi” Băng Thanh giáo chủ mỉa mai
Chịu không nổi những lời vừa rồi Vương Thiết xông tới tung một quyền,thẳng vào người thánh nữ giáo chủ.cô ta chẳng những không hề né mà còn vận công đánh ra một chưởng để cự lại.Nên biết Vương Thiết có ngoại hiệu là “vô địch thần quyền ‘ một quyền đánh ra vừa mạnh ,như khai sơn,một người phụ nữ nhỏ nhắn làm sao chịu nổi.Nhưng không chưởng và quyền vừa chạm nhau ,Vương thiết bị hất ngã nhào về phía sau,phun ra một ngụm máu.Tuyệt Tam Nhân người đứng đầu tứ đại đương gia của “ tu la môn “ bất thần thốt ra :
_” Tích thiên thần chưởng “.
Ngay cả Quách Phi Luân , Hiểu Nguyệt thiền sư và Tư Không Kiến Nhân cũng vô cùng kinh ngạc.Bộ “Tích thiên thần chưởng “ đã biệt tích giang hồ hơn 100 năm nay, không ngờ hiện nay lại có người biết sử dụng.Liễu Mỵ Nương , Vô Hoan và Tuyệt Tam Nhân thấy huynh đệ mình bị đánh thọ thương thì đều nhất tề xông lên.3 người đệ tử của Thánh nữ nương nương thấy thế cũng xông lên ,họ chia ra thành 3 cặp đánh nhau.Liễu Mỵ Nương đánh với cô gái cầm kiếm Tử Vy,Vô Hoan đấu với chàng trai cầm quạt,còn Tuyệt Tam Nhân đấu với chàng trai đeo mặt nạ.Hiểu Nguyệt thiền sư thấy tình thế đã có phần thay đổi có lợi cho chánh phái.Chỉ cần thắng Tư Không Kiến Nhân nữa là mọi chuyện có thể kết thúc tốt đẹp.Nghĩ đến đó ông ,chủ động khiêu chiến :
_” Tư Không môn chủ chúng ta còn trận đấu dang dở ,hôm nay nên kết thúc nó thôi “
_” Được ta cũng đang đợi người đây”Tư Không Kiến Nhân đáp lại
_” Hãy khoan, thiền sư hãy để bổn tọa lãnh giáo cao chiêu của Tư Không môn chủ “Thánh nữ giáo xen lời
_” Nương nương ,bần tăng e rằng…”Thiền sư ngập ngừng
_”Hừ Dương Băng Thanh ngươi đừng tưởng giết được Mã thiên Long thì hay lắm, bổn tọa và hắn khác nhau.Cô đừng nghĩ sông nào cũng sâu cạn như nhau ? “Tư Không Kiến Nhân nói
_”Đừng nói nhiều bổn tọa lên đây cốt để thanh toán bọn ma giáo các ngươi,trừ họa cho võ lâm”Thánh nữ giáo chủ quả quyết
_”Được để ta xem mi có bao nhiêu cân lượng, mà ăn nói hống hách như thế”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
long ca
Long Ca Vô Tình
Long Ca Vô Tình


Nam Tổng số bài gửi : 304
Age : 31
Đến từ : KTH
Job/hobbies : Bóng đá, phim chưởng và truyện tranh
Ghét cái gì : : no
Registration date : 13/11/2008

Lengend
Legend:
1/1  (1/1)

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Fri Jul 24, 2009 6:13 pm

Thằng em này, anh thấy truyện của chú mày khá hay, nhưng vì chú mượn hai thanh binh khí và nhân vật của truyện khác đưa vô, nên anh không thích lắm. Với cốt truyện như vậy chú hoàn toàn có thể chế ra những thanh tuyệt thế thần binh cho riêng mình. Cố gắng lên nhá :nherang: Thêm một điều nữa, chú em nên cách dòng xuống cho dễ đọc, chứ để chữ ken nhau dày đặc thế này đau mắt lắm. :nherang:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Fri Jul 24, 2009 9:12 pm

Tư Không Kiến Nhân xuất chưởng thành chiêu thoáng một phút đã đánh ra hơn 10 chưởng ,bóng chưởng chập chờn,hư hư ảo ảo như một cái lưới vây lấy Thánh nữ giáo chủ.Quần hùng xung quanh ai nấy đều lo sợ,có người cho rằng thật đáng đời cho cô ta ,dám lấy trứng chọi với đá , có người thì lại cảm thấy thương hoa tiếc ngọc bởi vì nếu chỉ cần chúng một chưởng nếu ko chết cũng bị thương nặng. Hiểu nguyệt thiền sư vô cùng lo lắng,ông lập tức tức vận công toan xông vào cứu viện nhưng...Thánh nữ giáo chủ bị vây trong thế chưởng nhưng cô không hề nao núng ,cô hướng phất trần đánh thành một vòng tròn đón chặn thế chưởng lại,một tay dồn chân khí đánh ra một chiêu trong "tích thiên thần chưởng".chưởng thế đánh ra một chiêu như chia trời lấp bể." Tích thiên thần chưởng " tuy không biến ảo như "tu la chưởng" như nó là chưởng pháp uy mãnh,vào hàng bật nhất thế chưởng xô tới Tư Không Kiến Nhân buộc phải rút chưởng về lách mình ra né.Hắn hét to :
_” Hảo công phu ,nương nương tuồn hay hãy còn ở phía trước...”.
Phất trần trong tay thánh nữ giáo chủ biến ảo nhịp nhàng,đánh tới quấn vào tay của Tư Không Kiến Nhân ,kéo hắn lui lại nhằm phá thế chưởng,nhưng hắn nào phải tay vừa, Tư Không Kiến Nhân tung cước đá vào phất trần,hắn tiếp tục đánh một trảo tới,thánh nữ giáo chủ nghiêng người né đỡ ,nhưng trảo này vừa dứt thì trảo khác lại tới,tiếp theo trảo là cước cứ biến chuyển liên tục.thánh nữ giáo chủ tay đánh phất trần đón cước ,nhưng phất trần là vật mềm ,không phải như kiếm hay đao.Nếu trong tay cô ta là Ỷ Thiên kiếm thì chưa hẳn Tư Không Kiến Nhân đã xáp công liên tục như thế.Một trảo khác lại tới,lần này thế trảo chuyển hướng tấn công vào đầu của đối phương.Nhưng thế trảo vưa chụp đến thì ,chỉ thấy một vệt sáng lướt đi.Thì ra thánh nữ nương nương thấy nếu cứ để y thi triển công phu tấn công liên tiếp như thế, thì thế nào cũng nắm phần thua.Cô liền sử dụng quang ảnh thần công né sang bên ,và lùi ra xa đối phương 10 bước chân.nhưng “quang ảnh thần công” chỉ là công phu để né tránh trong lúc nguy cấp không thể sử dụng để thủ thắng được.Đối với những cao thủ tuyệt thế như Tư Không Kiến Nhân mà nói thì không ăn thua gì.Tư Không Kiến Nhân thấy mình đánh hụt ,song y biết đối phương đã có phần yếu thế nên tiếp tục quay lại thi triển tiếp công phu, trảo công đánh tới.Nhưng thánh nữ giáo chủ đã biết trước nếu không chủ động tấn công mà chỉ thủ thì sẽ thua mất.Cô hướng phất trần ,tựa thế đánh tới,đón thế trảo lại,rồi nghiêng người ,tung phất trần đánh vào bụng y.Tư Không Kiến Nhân thóp bụng lại né thế đánh ,rồi tung mình vọt ra sau lưng đối thủ. Nhưng khi y vừa chạm đất, thì một luồng kình lực xô tới,thì ra thánh nữ giáo chủ thấy y tung thế nhảy lên ,bết thế y rới xuống,cô phất tay đánh tới chụp lấy cổ tay y nắm chặc,còn phất trần thì khóa tay còn lại .Tư Không Kiến Nhân thấy mình bị đối phương khóa lại,thì bất giác hơi hoảng.Y lập tức, vận công đối địch thì chợt nghe thánh nữ giáo chủ nói :
_” Môn chủ chúng ta ra ngoài đánh”.
_”Được, xin chiều ý mỹ nhân“.
Nói rồi 2 người lách mình rồi phóng ra ngoài sân.Mọi người lập tức,chạy theo họ ra sân.Khi ra sân họ chỉ thấy 2 người,đang thi đấu nội lực qua một vật trung gian, đó là tảng đá lớn.Hai người tập trung thi triển nội lực vào tảng đá,đến mức giới hạn thì chỉ còn nghe tiếng “ ầm “ tảng đá vỡ vụn ra.Nội lực của bọn họ thật kinh khủng.Thánh nữ nương nương,đánh phất trần xuống đất chỗ những viên đá vụn lúc nãy ,thành những ám khí ,cực mạnh bắn về phía Tư Không Kiến Nhân.Mỗi viên đá ,đi với tốc độ ghê người ,cho dù kinh công có cao cách mấy cũng không thể thoát khỏi trận mưa đá ấy.Tư Không Kiến Nhân ,lui về sau cởi chiếc áo choàng trên người ra ấn nội lực vào đón hết những viên đá phóng tới, tựa thế gạt ra phóng thẳng vào người của các môn phái Tử Sa , Cự kình bang ,và Võ Đang.Vì quá bất ngờ nên đệ tử của các môn phái này bị thương khá nhiều.Khi hóa giải xong chiêu thức vừa rồi,y hướng áo choàng đánh tới.Thánh nữ nương nương,đẩy phất trần tới chống đỡ.Phất trần và áo choàng đều là những vật mềm mại, nhưng khi đánh ra cả hai đều vận công vào khiến cho nó trở thành những binh khí thật lợi hại,áo choàng mang nội lực căng phòng ra ,chụp xuống người của vị nữ giáo chủ.Nếu để chiếc áo choàng ấy chụp trúng thì sẽ bị rơi vào thế bị động và coi như nắm chắc phần thua.Cô ta liền biến chiêu đánh một chưởng vào áo choàng ,nhưng kình lực vừa vào tới lập tức biến mất.Cứ như việc ta ném một đồng xu ,xuống biển.Chuyện cũng dễ hiểu thôi,lúc Tư Không Kiến Nhân thấy đối phương đánh chưởng vào chiếc áo choàng,y lập tức buông lỏng nội lực trong chiếc áo,vì thế nên chưởng lực đánh vào cũng trở thành vô hiệu.Tư Không Kiến Nhân,được lợi một chiêu ,y không bỏ qua cơ hội xuất trảo xô tới,Trảo pháp xé gió đi tới,tình thế vô cùng nguy ngập ,thánh nữ giáo chủ khẽ lắc đầu, mái tóc dài của cô phất tới xòe ra, tạo thành một kình lực đánh vào mặt của Tư Không Kiến Nhân.Chiêu thức vừa rồi thật tuyệt diệu,một danh gia võ học như Hiểu Nguyệt thiền sư cũng phải tắm tắc khen ngợi.Tư Không Kiến Nhân lại múa áo choàng xông tới ,nhưng lúc này đã khác phất trần của thánh nữ giáo chủ đi thẳng một đường vào áo choàng rồi biến chiêu quấn chặt lấy nó.Đoạn quấn lấy ném sang bên.
_” Thánh nữ nương nương, xem ra cô cũng có một chút cân lượng,hôm nay nếu không thể đánh bại được cô bổn tọa làm sao còn chỗ đứng trên giang hồ chứ !”
Nói rồi hắn lách mình lùi ra 3 bước tay trái thu lại tay phải đánh ra.hai tay đột nhiên giao thủ với nhau đến khi hai thế chưởng ở hai tay trái và phải đánh vào nhau nghe chát, thì một làn khói trắng từ đầu hắn bốc lên.đây là võ công thượng thặng trong” tu la âm sát công”.Hắn hấp thụ khí vào ngưới rồi từ từ thở ra.rồi bất thần tung người đến song chưởng phóng thẳng vào Thánh nữ giáo chủ.Hiểu nguyệt thiền sư lo lắng thật sự.Quần hùng thi chăm chú theo dõi ,ho nghĩ rằng vị nữ giáo chủ này sẽ khó thoát chết.Nhưng cô ta không hề lo lắng ngược lại cô còn khẽ mỉm cười đánh ra chưởng thứ chín trong "tích thiên thần chưởng" để thụ địch, chưởng thế xô vào nhau nghe "chát" rõ lớn.Trận đấu đang đi vào hồi đỉnh điểm, chỉ một sơ xuất cũng khiên đối phương mất mạng.Tư Không Kiến Nhân dồn nội lực lên đối chưởng nhưng lại thầm vận "bắc minh thần công" một loại thần công tà đạo chuyên hút công lực của người khác.Thậm chí nó còn lợi hại hơn cả "hấp tinh đại pháp" của tây vực.Hắn chắc rằng mình sẽ thắng ,nên mặt đối mặt với đối thủ mà còn mỉm cười nói mỉa :
_"Tiếc thật ! Tiếc thật giáo chủ hôm nay cô phải bỏ mạng nời đây rồi, bổn tọa thật tiếc cho một đoa hoa xinh đẹp nhưng phải chóng tàn.nói đoạn hắn phá lên cười
_" Tư Không giáo chủ người tự tin rằng mình sẽ thắng hay sao,ngươi nghỉ ngươi đang vận bắc mình thần công để hút nội lục của ta .Mi tưởng ta không biết ah."Tu la âm sát công" chỉ là vỏ bọc "bắc minh thần công "mới là công phu thật của nhà ngươi.Hừ ngươi muốn hút công lực của ta sao, cứ tự nhiên muốn hút bao nhiêu thì hút "Thánh nữ giáo chủ khẽ mỉm cười
Tư Không Kiến Nhân giật mình ,"bắc minh thần công” do hắn tu luyện mười mấy năm nay định hôm nay đem ra đối phó với bọn Hiểu Nguyệt thiền sư hồng dành lấy ngôi vị võ lâm minh chủ hiệu triệu quần hùng.Giống như lời của vị thánh nữ giáo chủ nói “tu la âm sát công” chỉ là vỏ bọc khiến đối phương bị lạc hướng ,còn “bắc mình thần công” giống như một loại ám khí đánh lén ,nhưng vô hình vô định.Bởi nếu đang tỷ thí nội công mà gặp một luồng lực khác hút nội lực của mình thì xem như nắm chắc thua 5 rồi.Hắn rất tự tin rằng trên đời này không ai biết hắn đã luyện thành "bắc minh thần công" Nếu khi tỷ thí bất ngờ đem ra sử dụng sẽ nắm chắc cơ hội ăn một nủa, nhưng thật không ngờ vị nữ giáo chủ này lại biết hắn đang sử dụng là công phu gì mà còn nói đúng tên cũng như mưu kế mà hắn định xài.Lúc ấy trong lòng của Tư Không Kiến Nhân thoáng lo sợ.Hắn nghĩ thầm "tại sao con hồ ly này lại biết mưu kế của ta cơ chứ,càng bất ngờ hơn nữa khi ả không vận công chống đỡ, mà ngược lại còn truyền tiếp công lực cho nó đi nhanh vào người của mình,chẳng lẽ ả muốn tự sát hay sao ."Nhưng không đang hút nội lực chợt cơ thể Tư Không Kiến Nhân đau đớn hắn thấy nhói ở tim,thì ra chân khí đi vào người hắn rẽ ra thành 2 luồn chân khí một nóng một lạnh chạy loạn xạ trong người của y.Khi chạy lên gần tới tim thì y thổ huyết ra ngoài .Hắn hoảng sợ lập tức ngừng hút công lực nhưng đã quá muộn.thánh nữ giáo chủ đẩy thêm nội lực tới, giống như trường giang sóng sau xô sóng trước ngày một mạnh.Khi chịu không nổi nữa y bèn rút chưởng ra lập tức bị kình lực đẩy bậc về phía sau 5 bước ,miệng phun ra một ngụm máu.Thừa thắng xông lên thánh nữ giáo chủ đánh thêm một chưởng vào người y,nhưng chưởng này không phải “tích thiên thần chưởng” ,nên uy lực ko lớn lắm . Vì thế Tư Không Kiến Nhân chỉ bị đánh lộn nhào về phía sau chứ không mất mạng.Môn hạ của Tu La môn lặp tức xông đến đứng chắn trước mặt để bảo vệ cho môn chủ của mình.Tứ đại đương gia của tu la môn lặp tức ngưng chiến ,lui về hộ chủ Đúng thật nhục nhã đường đường là môn chủ của ai nấy đêu hân hoan một phần vui mừng, một phần nể sợ vị giáo chủ của thánh nữ giáo
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Sat Jul 25, 2009 3:26 pm

Thật không ngờ cô ta còn trẻ như thế lại có thể đánh bại được hai tên ma đầu của tà giáo là Mã Thiên Long và Tư Không Kiến Nhân,đúng là đời chuyện lạ gì cũng có.Thánh nữ giáo chủ từ từ bước về phía của Tư Không Kiến Nhân, môn hạ của Tu la môn thoáng sợ hãi, họ lập tức đứng chắn trước mặt chủ nhân.Bọn Tuyệt Tam Nhân ,thủ thế định sẽ liều cả tính mạng để cứu mạng môn chủ của mình.Với võ công của bốn người bọn họ, thì làm sao có thể cản được thánh nữ giáo chủ, nhưn bọn họ đối với Tư Không Kiến Nhân rất trung thành,người của tu la môn rất tôn sùng chủ nhân của bọn họ.Họ xem Tư Không Kiến Nhân như một vị thánh và sẵn sàng chết vì y.Vương Thiết đột nhiên quỳ một xuống hắn nói bằng giọng thành khẩn :
_” Nương nương xin người tha cho môn chủ của tôi,Vương Thiết này bình sinh chưa cầu xin ai cả ,nay cúi mình trước nương nương xin người mở lượng hải hà mà tha cho môn chủ bọn tôi,Vương Thiết này có mắt mà không thấy thái sơn lúc nãy đắt tội với nương nương.Người muốn trị tội kẻ hèn này sao cũng được nhưng xin người hãy tha cho môn chủ của bọn tôi ”Nói đoạn y cúi đầu dập đầu lia lịa.Vương Thiết bình sinh rất hung hăng và ngang tàng trước giờ chưa khuất phục một ai,ngoại trừ Tư Không Kiến Nhân.Nay vì cứu mạng y, hắn phải hạ mình như thế ,đủ biết hắn đối với y như thế nào.Liễu Mỵ Nương cũng vậy ả nước mắt ngắn dài cầu xin cho y.Tư Không Kiến Nhân nhục đến mức,mặt đỏ lên y đưa song thủ lên định tự kết liễu còn hơn phải chịu nhục như thế.Năm xưa,với sự xuất hiện của Phó Hồng Tuyết với thanh đao Đồ Long,đã khiến cho quần hùng phải khuất phục.Nhưng năm đó Phó Hồng Tuyết bất quá cũng chỉ đánh nganh với y mà thôi ,nếu có thì cũng chỉ chiếm thế thượng phong một chút.Còn hiện giờ, Dương Băng Thanh tuy có kiếm Ỷ Thiên nhưng cô ta tuyệt nhiên không sử dụng đến. Băng Thanh giáo chủ hướng về phía Tư Không Kiến Nhân cất tiếng nói :
_”Môn chủ ngươi định chết như thế sao ?”
_”Hừ ta đã bại muốn chém muốn giết thì tùy ,nhưng ngươi đừng nghĩ đến chuyện làm nhục ta ?”Tư Không Kiến nhân nghiến răng
_”Các ngươi xuống núi đi”.Băng Thanh giáo chủ nói.Quần hùng đều kinh ngạc, cả người của Tu La môn cũng vậy, họ đều bàng hoàng.Người ngạc nhiên nhất là Tư Không Kiến Nhân y nghĩ lẽ nào,cô ta lại tha chết cho mình một cách dễ như thế.Quan Văn Ngạn chưởng môn của Côn Luân lên tiếng:
_” Nương nương, nếu hôm nay người để tên ma đầu này xuống núi chỉ sợ sẽ để lại hậu họa mai sau, chi bằng… “
_” Quan chưởng môn, hôm nay bổn tọa lên đây chỉ muốn thanh toán với bọn Ngũ Độc giáo nay Mã Thiên Long đã chết xem như chuyện của Thánh nữ giáo đã xong, hơn nữa đây là Thiếu Lâm hãy để Hiểu Nguyệt thiền sư giải quyết”.
Thật ra nói thế thì rất mâu thuẫn,nếu để cho phái Thiếu Lâm giải quyết thì lúc nãy cô ta đã không động thũ lấy mạng Mã Thiên Long, làm dấy máu tại thánh địa phật môn,trên núi Thiếu Lâm này đã có 2 người bỏ mạng.Một là tiểu ăn mày ,còn hai là Mã Thiên Long.Tất nhiên không thể so sánh 2 người này tương đồng được, một giáo chủ và một tiểu ăn mày thật quá khác biệt.Nhưng phật môn có nói “mạng người đều quý như nhau ,nào phân sang hèn”.Chẳng hiểu rõ, chằng hiểu rõ….Đoạn người của Tu La môn lần lượt xuống núi.Cục diện hôm nay chỉ cần chọn ra một vị minh chủ nữa là xong.HIểu Nguyệt thiền sư ôn tồn nói:
_” Hôm nay Dương giáo chủ của thánh nữ giáo võ công quán tuyệt quần hùng, đánh bại quần ma, công đức vô lượng, lão nạp xin đề cử Dương giáo chủ làm minh chủ, ý của các vị thế nào “
Có tiếng lao xao bàn luận, có người tán đồng cũng có người không.Tuy Dương Băng Thanh võ công rất cao nhưng dẫu sao cũng chỉ là nữ nhi.Cái xã hội lúc bấy giờ cái lối trọng nam khinh nữ hãy còn quá nặng,nên biết 10 năm về trước Nam Hải thần ni của phái Nga My võ công đã đạt tới mức đăng phong thoái cực , có thể nói là vô địch lúc bấy giờ.Cũng có lần Hiểu Nguyệt có đề cử nhưng rồi cũng có người ủng hộ người không.Cuối cùng Phó Hồng Tuyết một người một đao chiến thắng trong cuộc bình chọn minh chủ lần thứ nhất. Hiểu Nguyệt lắc đầu ngao ngán, viễn cảnh năm xưa lại có thế lại tái diễn,nhưng năm xưa còn có Phó Hồng Tuyết định đại cuộc còn nay…
_”Thiền sư ,tôi ch3 là phận nữ nhi nào dám mơ đền chức minh chủ vỏ lâm chứ,xưa nay bắc tôn Thiếu Lâm, nam sùng Võ Đang, Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang ,Thánh nữ giáo của tôi chỉ là một phái nhỏ nào dám,nào dám…”
_”Nương nương người đừng khiêm nhường,nữ trung hào kiệt trên đời này chỉ sợ còn có người mà thôi” Hiểu Nguyệt đáp lời
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Thu Aug 06, 2009 3:44 am

_“Tiểu nữ không có ý định với chức minh chủ ,tôi xin đưa ra một ngu kiến như thế này không biết các vị có đồng ý không.Chi bằng hãy cứ để trống chức minh chủ, chúng ta hãy chọn ra một số người có danh vọng trong võ lâm,đứng ra bàn bạc giải quyết khi có chuyện,được chứ.”
Rõ ràng Dương Bằng Thanh rất thông minh nàng biết rằng cho dù mình có trở thành minh chủ ,thì có người phục người không ,vả lại số người không phục đoan chắc không thấp hơn người ủng hộ nàng.Chủ kiến mà nàng đưa ra lúc nãy,chọn ra một số nhân vật danh vọng trong võ lâm, chắc chắn nàng sẽ được chọn,những người tiếp theo chắc phải là chưởng môn của các phái lớn như Cái Bang, Võ Đang và Thiếu Lâm.Nhưng Hà Nhân Ngã và Thanh Tùng từ lâu đã không bàn tới chuyện giàng hồ,chuyện trong Cái Bang và Võ Đang đều do Quách Phi Luân và Xích Tùng đạo chưởng( người này là sư đệ của Thanh Tùng ) giải quyết.Đúng như dự liệu của nàng 4 người được chọn là :

_Hiểu Nguyệt thiền sư của Thiếu Lâm
_Hà Nhân Ngả của Cái Bang
_Thanh Tùng của Võ Đang
_Dương Băng Thanh của Thánh Nữ giáo
Nếu võ lâm có chuyện sẽ tập trung tại Thánh Nữ giáo để bàn bạc giải quyết.Thật là một kết cục mỹ mãn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Thu Aug 06, 2009 3:46 am

CHUONG 2 : ÂN OÁN TÌNH THÙ
Đã 5 năm trôi qua kể từ sau trận chiến ở núi Thiếu Thất, giang hồ được một thời gian bình yên.Người của tà phái bị tổn thất nặng nề,Tu La môn bế môn không tiếp xúc với bên ngoài ,Sau khi Mã Thiên Long chết ,con của hắn là Mã Thiên Lân và Mã Thiên Phụng lên chấp chưởng, chúng có phần còn tàn độc hơn trước ,nhưng hỏa hầu hẳn còn chưa đủ,chúng nhiều lần ra tay lên tập kích Thánh Nữ giáo ,nhưng chẳng khác nào lấy ‘trứng chọi đá” uy danh của Ngũ Độc giáo giảm sút trầm trọng.Còn Tịnh Thủy cung xưa nay rất bí ẩn,bọn họ như kình ngư thấy đầu không thấy đuôi ,hành xử kỳ quặc.Trong hàng ngũ của chánh phái cũng có sự thay đổi lớn.Kể từ khi đánh bại Tư Không Kiến Nhân và giết chết Mã Thiên Long,địa vị của Dương Băng Thanh và thánh nữ giáo đã khác hẳn.Người giang hồ thường gọi nàng với một mỹ danh là “giang hồ đệ nhất mỹ nhân”,họ coi nàng như một vị bồ tát cứu khổ cứu nạn,vì ngoại trừ võ công cao ,y thuật của nàng cũng rất giỏi dường như không có độc nào là nàng không giải được.Vì thế nhiều lần Ngũ Độc giáo ra tay ám toán nhưng cũng phí công vô ích.Vị thế của Thánh Nữ giáo trên giang hồ ngày một nâng cao và dần thay thế phái Nga My, để sánh vai cùng nhửng bang phái lớn trong giang hồ như Cái Bang,Thiếu lâm ,Võ Đang.Một trật tự mới lại được hình thành.
**********************************
Hôm nay là vào giữa hè,cái nóng như thiêu đốt muốn xé cả thịt da.Trời ko một gợn mây,những cơn gió thì chốn mất biệt.Trên con đường mòn của thôn Ngưu Gia ,nắng lát vàng một dải, có 2 người đang ra sức chạy một nam một nữ ,chẳng biết họ đi đâu ,nhưng nhìn khuôn mặt hối hả của họ,thì đủ biết họ có chuyện rất gấp.Người thiếu phụ độ khoảng 25 – 26 khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, chạy được một quãng thì khụy xuống,người thiếu phụ thở hắc ra từng tiếng ,nàng đã quá mệt, ngàng quay sang nói với chàng trai :

_”Đoàn lang chúng ta chạy không thoát đâu,chắc hôm nay sẽ phải chết nơi đây quá !”
Người đàn ông trông cũng chảng khá hơn người phụ nữ là bao,chàng ta cũng đã quá mệt, thở một hơi dài chàng lên tiếng an ủi :

_” Tình Nhi nàng hãy cố gắng lên chúng ta sắp về đến Võ Đang rồi,ta sẽ mời sư phụ đứng ra làm chủ cho chúng ta “

_” Thiếp đã quá mệt rồi,chắc hôm nay chúng ta khó thoát khỏi kiếp nạn này,nhất định bà ta sẽ không tha cho chúng ta”.Nói rồi nàng ta tựa vào vai chàng trai,hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nàng.

_”Nàng đừng lo trời không tuyệt đường của ai cả,hãy gắng gượng lên chỉ cần vượt qua được kiếp nạn lần này,nhất định sau này sẽ có hậu vận tốt.”Chàng trai nói nhưng trên khuôn mặt chàng cau lại,rõ ràng chàng cũng rất lo lắng.Đột nhiên có một tiếng kêu với tới
_”Đoàn sư huynh ,có phải là huynh không ?”Một chàng thiếu niên trạc !8- 19 tuổi,khuôn mặt rất anh tuấn,bên ngoài còn toát ra một vẻ anh hùng,hiên ngang.Chàng trai họ Đoàn thoáng một chút mừng rỡ chàng đáp lại:

_”Hoàng sư đệ là nguoi ư,sao đệ có mặt ở đây ?”

Chàng thiếu niên họ Hoàng trả lời :

_”Đệ phụng lệnh sư phụ xuống núi có chút việc,Đoàn sư huynh, người bặt tin suốt 3 năm nay ,sư phụ rất đỗi lo lắng.Người đã nhiều lần sai người xuống núi kiếm huynh, nhưng đều vô vọng,Người cứ nghĩ sư huynh đã gặp chuyện chẳng lành.Còn vị thiếu phụ này là ?”.


_” Sư phụ đệ tử thật có lỗi với người nếu hôm nay thoát khỏi kiếp nạn này nhất định sẽ về sư môn thỉnh tội với người!”Noí được một câu chàng trai họ Đoàn lặng đi một lúc rồi tiếp tục nói :


_”Người này là nương tử của ta,tên là Doãn Tình Nhi, chúng ta bị kẻ thù truy sát đã chạy suốt 3 -4 ngày nay rồi hiện giờ mệt đến chẳng còn một chút sức lực nữa chỉ sợ phải bỏ mạng nơi đây..”

_”Bị kẻ thù truy sát ah,chắc hẳn hắn phải lợi hại lắm, nhưng huynh đừng lo ,nơi đây rất gần Võ Đang, đệ có một chiếc xe ngựa đằng trước ,chúng ta đi khoảng mấy canh giờ nữa đến chập tối có thể về tới Võ Đang,cho dù kẻ thù có đuổi đến đi nữa cũng có sư phụ và các vị sư thúc chống đỡ cho huynh”Người thiếu niên họ Hoàng quả quyết

_”Muội ráng lên Tình Nhi chỉ cần về tới Võ Đang ,chúng ta sẽ không sợ gì nữa”Chàng trai họ Đoàn nói.Lúc này lời nói của chàng cũng đã bớt đi một phần lo âu.

Bỗng từ xa một tiếng cười vang tới,tiếp theo là một lời nói của một nữ nhân vọng đến
_”Haaaaaaaaaaaaaa Đoàn Ngọc Quân hôm nay cho dù đại la thần tiên có xuống đây cũng không thể cứu ngươi được đâu”



Tiếp theo sau là một nhóm những nữ nhân mặc áo trắng đang lướt tới,nói là lướt chứ thực ra họ đang sử dụng một loại khinh công có tên là “ bách bộ phi vân”,nhìn cứ như là đang lướt chứ không phải đi.tất cả bọn họ đều đeo mạng che mặt.Bọn họ đến và đứng dàn ra thành 2 hàng,cuối cùng là một nữ nhân mặt áo đỏ xuất hiện,nhìn cũng đủ biết bà ta là thủ lĩnh của đám nữ nhân này.Vì bà ta cũng đeo mạng nên cũng không thấy được mặt của bà ta,chỉ nhìn được mỗi đôi mắt.Phải công nhận bà ta có đôi mắt rất đẹp nhưng hơi buồn ,thoáng qua một chút nó còn ánh lên luồn sát khí.Doãn Tình Nhi thấy bà ta đến thì sợ rung lên,vội quỳ gập xuống,và cất lên một giọng sợ hãi

_”Cung chủ con biết con đã vi phạm cung quy,nhưng xin người có phạt hãy phạt con thôi,Đoàn lang không có tội xin người hãy mở lượng khoan hồng mà tha cho chàng,con có chết cũng cam lòng.”Nói rồi nàng dập đầu lia lịa.Trán nàng vì thế cũng bắt đầu chảy máu.Đoàn Ngọc Quân thấy vợ mình như thế vội đỡ nàng vậy,chàng thừa biết dù có cầu xin thì bà ta cũng không tha cho nếu không hai người đã không phải khổ sở bỏ trốn suốt mấy ngày nay.Đỡ vợ mình qua một bên Đoàn Ngọc Quân hướng về phái người nữ nhân áo đỏ lên tiếng :
_” Cung chủ hôm nay ta đã bị ngươi bắt muốn chém muốn giết cứ tự nhiên,chuyện ai làm ngưới ấy chịu.Chính tại hạ dụ dỗ môn hạ cuả người,Tình Nhi chỉ vì một phút yếu lòng nên mới ngã vào vòng tay của tại hạ,lỗi này chung quy tất cả đều do tôi mà ra.không liên quan đến Tình Nhi người hãy để cô ấy đi đi.”
Người nữ nhân áo đỏ,quét mục quang, về phía 2 người ,khẽ nhếch miệng cười,đoạn bà ta lên tiếng đáp lại
_”Đoàn Ngọc Quân mi nghĩ rằng nói thế thì ta sẽ tha cho con tiện tỳ ư,ta sẽ giết cả 2 ngươi,sau đó sẽ đem đốt ra thành tro bụi, nắm tro của ngươi ta sẽ rải xuống biển,còn của ả ta sẽ đem lên núi cao ta sẽ khiến cả 2 ngươi chết cũng không thể trùng phùng”
_”Lệ Thu Thủy ngươi thật độc ác, hôm nay ta quyết sẽ liều mạng với ngươi”Đoàn Ngọc Quân thét lên toan rút kiếm xông vào nhưng sư đệ của chàng đã cản lại. Lệ Thuy Thủy bà ta chính là chủ nhân của Tịnh Thủy cung,một trong tam đại tà phái,tiếng tăm của bà ta trên giang hồ có thể nói là ngang hàng với Tư Không Kiến nhân của Tu La môn, võ công thì khỏi phải bàn tới.Chàng từ từ bước lên trước hướng về phía Lệ Thu Thủy cuối chào một cái rồi lên tiếng

_” Lệ cung chủ người hà tất phải chia rẻ uyên ương chứ,người làm thế sẽ mang tội lớn đấy ,hơn nữa nếu hôm nay người ra tay lấy mạng của sư huynh của tôi,tức chuốc ân oán với Võ Đang, hơn nữa sư phụ tôi cũng chỉ ở gần đây thôi,nếu có việc gì người hãy để tôn sư đến rồi sẽ giải quyết chuyện này cũng không muộn.”

_”Hừ ngươi cũng là người của Võ Đang ư mau xưng tên họ đi,mau xưng tên đi,Thanh Tùng chỉ có 1 đệ tử chân truyền,10 năm trước ta từng gặp hắn,vậy ngươi là đệ tử của Xích Tùng có phải không”Lệ Thu Thủy hỏi

_”Vãn bối là Hoàng Nhất Thiên,đúng vậy sư phụ tôi chính là Xích Tùng đạo chưởng,cung chủ có quen biết tôn sư”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Thu Aug 06, 2009 3:47 am

_”Có gặp qua ,ngươi định đem hắn ra dọa ta hay sao”Lệ Thu Thủy tự tin


_”Vãn bối biết võ công của cung chủ cái thế, nhưng đây âu cũng là phạm vi của Võ Đang chúng tôi ,mãnh hổ nan địch quần hùng,với lại cung chủ nghĩ trong vòng một trăm hiệp có thể thắng được tôn sư chăng”Hoàng Nhất Thiên đáp lại.
Đúng vậy mặc dù võ công của Xích Tùng không bằng Thanh Tùng nhưng cả 2 cũng không xuýt xoát bao nhiêu.Lệ Thu Thủy nghĩ rằng dù có thắng được Xích Tùng, nhưng chân nguyên nhất định cũng sẽ bị hao tổn, hơn nữa trong Võ Đang cũng không thiếu cao thủ.Nếu không khéo có thể mất mạng nơi đây cũng nên.Nhưng chả lẽ lại tha cho bọn chúng dễ dàng như thế.Với lại làm sao biết được Xích Tùng thật sự có ở gấn đây không.Ngẫm nghĩ một lát,bà ta lên tiếng :



_”Cũng lâu rồi không gặp Xích Tùng đạo chưởng thôi để bổn cung đợi y đến đây,để tương ngộ.Âu thì cũng có nhiều điều để nói!”Thật ra bà ta và Xích Tùng cũng chẳng thân thiết gì cho lắm thậm chí còn thù ghét nữa là khác,bà ta nói thế để xem có thật là Xích Tùng đang ở gần đây không,nếu không thì……việc này làm sao qua mắt được Hoàng Nhất Thiên chàng nói ra những lời vừa rối cốt để kéo dài thời gian,để suy nghĩ kế sách đối địch, nay bà ta nói thế thật là khó.Đến nước này chỉ còn cách đánh liều một phen thôi,nghĩ đoạn chàng lên tiếng :


_” Cung chủ ta biết người không tin những gì ta nói liệu người có muốn thử một phen không,người cứ việc động thủ đi đến khi sư phụ và các vị sư huynh ta đến thì người cũng khó thoát ?”


_”Hừ tiểu tử ngươi đang dọa ta hay sao, nều sư phụ ngươi thực sự đang ở gần đây thì ngươi mời y đền đây xem”Lệ Thuy Thủy nói


_“Nếu vãn bối đi chẳng may ở đây người động thủ lấy mạng sư huynh và sư tẩu của tại hạ thì sao, hay là như vậy đi ,Cung chủ hãy để sư huynh và sư tẩu của tôi đi mời sư phụ đến có được chăng ,tôi sẽ ở đây ?”Hoàng Nhất Thiên đề nghị


_”Được ! Đoàn Ngọc Quân ngươi đi mời sư phụ ngươi đến đây,nhưng ta nói trước trong vòng một nén nahng không thấy ngươi quay trở về ta sẽ lấy mạng tên tiểu tử này ?”
Đỗ Ngọc quân chàng biết rằng sư phụ chàng không hề có mặt ở đây nếu chàng dẫn thê tử mình đi có thể thoát thân nhưng Hoàng sư đệ ắt hẳn phải chết.Chẳng lẽ chàng lại ích kỷ chỉ vì muốn bảo toàn tính mạng cho mình mà bắt người khác phải hy sinh.Chàng biết sư đệ của chàng làm thế để cứu chàng.Nhưng chàng không thể làm kẻ bất nghĩa được.


_”Tại sao ngươi không đi,nào đi đi.Đi mời sư phụ ngươi đến đây ,haaaaaaaaaaaaa!”
Mụ ta cười một tràng dài,tiếng cười ghê gợn đến sởn gai óc,mụ thừa biết Xích Tùng không có gần đây,nhưng muốn chắc ăn mụ cố tình nói thế để thử Đoàn Ngọc Quân xem y có đi gọi sư phụ y tới không.Nhìn thấy hành động ,chần chừ của Đỗ Ngọc quân bà thừa biết đó chỉ là xảo kế của Hoàng Nhất Thiên.Đôi chân mày rũ xuống,Tịnh Thủy cung chủ phóng tia nhìn sắc lạnh về phía bọn Đoàn Ngọc Quân,rồi lên tiếng


_”Ngươi không đi à vậy ta phải đích thân đi mời Xích Tùng đến đây,hắn phải đến đây để còn chứng kiến cái chết của đệ tử hắn nữa chứ haaaaaaaa !”Tiếp sau tràng cười,Lệ Thu Thủy khẽ vung tay phát kình một dải lụa đỏ từ trong tay áo bay thẳng đến chổ Đoàn Ngọc Quân, giật mình chàng lách người né tránh,nhưng đó chỉ là chiêu dương đông kích tây,Lệ Thu Thủy nhếch tay một chút dải lục chuyển hướng bay sang quấn lấy Doãn Tình Nhi .Bà ta giật mạnh dải lụa về,kéo theo Doãn Tình Nhi ,động tác của bà ta vừa nhanh vừa mạnh khiến cho vì quá bất ngờ nên cả Hoàng Nhất Thiên và Đoàn Ngọc Quân vì quá bất ngờ nên cả 2 không kịp ứng cứu.


_”Ma nữ thả thê tử ta ra…”Đoàn Ngọc Quân hét lên.Nói đoạn y cầm kiếm xông tới đánh ra một kiếm nhắn hướng Lệ Thu Thủy mà đâm ,thế kiếm chia ra thành 7 hướng nhắm đến 7 chỗ trên cở thể mà tấn công.Ả khẽ cười ,miệng buông ra một câu :


_”Hừ “Võ Đang thất tình kiếm “ được lắm để xem ngươi có bao nhiêu đạo hạnh”Nói đoạn mụ xoay dải lụa thành vòng tròn ,nhắm thế kiếm mà biến chiêu đón đỡ,quả thật thế kiếm của Đoàn Ngọc Quân cả 7 thế bị dải lụa điểm theo 7 hướng ,rồi tựa thế phá hết cả 7 đường ,dải lụa xoay thành mấy vòng trong không trung rồi quấn chặt lấy thanh kiếm.Thấy thế kiếm của mình bị phá Đoàn Ngọc Quân không khỏi ngạc nhiên chàng nghĩ rằng dù võ công mình không bằng Lệ Thu Thủy nhưng không thể chỉ mới mấy chiêu đầu mà đã bị phá giải một cách dễ dàng như thế.Nên biết kiếm pháp Võ Đang nổi tiếng cả trăm năm nay.Năm xưa,Thanh Tùng với 7 thế kiếm thất tình tung hoành võ lâm.Dường như không địch thủ có thể nói đương thời không có một tay kiếm nào sánh nổi ông ta.Tuy Đoàn Ngọc Quân kiếm pháp không bằng tiền nhân nhưng không thể bại một cách dễ như thế.Chàng thấy kiếm bị khóa,thì trong lòng vừa sợ vừa giận.Chàng lập tức biến chiêu đánh ra một thế trong” bát quái du long chưởng “ thế chưởng biến ảo ập tới trước mặt nhưng Lệ Thu Thủy không hề tỏ ra nao núng mụ lách mình né thế chưởng rồi xuất thủ nắm chặt lấy cổ tay của Đoàn Ngọc Quân. Thế là chưởng và kiếm đều bị phá.Chẳng lẽ võ công của Võ Đang lại tầm thường đến thế sao ?.Lệ Thu Thủy nhếch miệng cười, một nụ cười khinh thưởng :

_”Coi nào để bổn cung chủ đùa với mi một tý ..”Nói đoạn mụ thu dải lụa lại, rồi lùi lại 5 bước. Đoàn Ngọc Quân không biết tại sao lại làm như thế,chàng cảm thấy sợ ,một nỗi sợ vô hình xuất phát từ người đàn bà đối diện.Chàng nghĩ rõ ràng là ả có thể lấy mạng mình ngay tại sao lại lưu tình giờ lại nói muốn đùa.Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ, giờ phút này chỉ còn cách toàn tâm toàn lực đối địch mà thôi.

_” Hừ cung chủ hãy đỡ “Đỗ Ngọc quân lên tiếng.


Kiếm đánh theo hình chữ V nương theo gió cả kiếm lẫn người lao đến đồi phương một cách uy mãnh. Đây là “ hỷ thức nhất kiếm “ , kiếm chưa tới khí đã ập sát người.Lệ Thuy Thủy khẽ mỉm cười mụ vung tay áo gạt kiếm ra ,rồi lách mình né qua một bên,chiêu thứ 1 xem như hỏng.Kiếm thứ 2 hạ xuống sát bụng đâm thẳng đến ,cả thân người và kiếm xoáy trong không trung.Chiêu này là “ nộ thức nhị kiếm”.Lệ Thu Thủy không dám khinh xuất mụ uốn người ngã rạp về sau né chiêu kiếm nguy hiểm này,rồi mụ tiếp tục xoay người phóng một dải lụa bay thẳng về phiá Đoàn Ngọc Quân ,tấm lụa tuy là vật nhu nhưng kình lực bên trong lại tựa như biển hồ cứ ào ạt xô tới. Đoàn Ngọc Quân đưa tay ra để cho tấm lụa quấn vào tay mình,và khi Lệ Thu Thủy giất mạnh dải lụa lại chàng cũng tựa thế lao tới.Lệ Thu Thủy thoáng giật mình nhưng mụ vẫn không để lộ ra mặt mà vẫn bình tĩnh đón kiếm. Chàng theo lực kéo tiến gần tới thì tay xoay kiếm thành vòng tròn đâm thẳng vào ngực mụ ta.Lệ Thu Thủy nghiêng người sang bên né chiêu.Chàng lại biến chiêu, kiếm thế gạt ngang thành hình cánh quạt rồi xoáy thành vòng tròn nhắm ngay cổ mà điểm tới đây là “ ai thức ngũ kiếm “ trong thất tình kiếm.Lệ Thu Thủy quạt tay, ống tay áo bà ta quất tới đỡ đòn.Kiếm bị đánh bật ra trở lại tay Đoàn Ngọc Quân, chàng sử dụng trở lại kiếm thứ nhất, chém thành hai đường đứt dải lụa đỏ đang quấn vào tay mình ,còn một đường kiếm lách lên.Hai sợi tóc của Tịnh Thủy cung chủ rớt xuống.Lệ Thu Thủy nét mặt sa sầm, mụ không ngờ thế kiếm Võ Đang lại biến ảo khôn cùng như thế.Mụ đã quá khinh địch lúc nãy nếu mụ không nhanh tay búng vào thanh kiếm thì đường kiếm thứ 2 đã chém vào mặt mụ chứ không phải chỉ đơn giản đứt vài sợi tóc.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Tue Aug 11, 2009 10:19 pm

_”Xem ra bổn cung đã quá xem thường ngươi,thật là bậy ,bậy quá.”Lệ Thu Thủy nói.Lúc này giọng điệu của mụ đã khác hẳn lúc nãy.Mụ phóng thẳng đến, lần này mụ chủ động tấn công ,một chưởng nhắm thẳng vào người Đoàn Ngọc Quân, chàng cũng đánh ra một chưởng để thụ địch,hai chưởng chạm nhau.Kình đối kình, và kết quả là chàng bị hất lùi về sau, bởi vì công lực của 2 bên quá chênh lệch.Lệ Thu Thủy một chiêu đánh ra chiếm được thượng phong không bỏ lỡ cơ hội mụ tiếp tục đánh ra thếm 3 chưởng bồi tới, Đoàn Ngọc Quân trong lần đối chưởng vừa rồi bị hất lùi lại thân hình đã loạn choạng đứng còn không vững, huống hồ lại còn bị đối phương tiếp tục truy kích.Tính mạng tựa ngàn cân treo sợi tóc.Đoàn Ngọc Quân ,nghiêng người né chiêu dùng “thế vân tung “ một loại khinh công của Võ Đang lùi về sau 3 bước rồi vung kiếm chém tới thế kiếm xẹt ngang nhanh như chớp ,quẹt ngang người Lệ Thu Thủy. Nhưng kiếm của chàng đã nhanh thân thủ của mụ còn lẹ hơn mấy kiếm chém ra đều chúng vào bóng chưởng chứ không hề chạm được vào người mụ dù chỉ một sợi tóc.Lệ Thu Thủy tung người lên không trung xuất cước đá liên tiếp vào người chàng.Cước nào cũng mang chân lực, trúng một cước tựa như việc lấy một tảng đá lớn đập thẳng vào ngực.Đoàn Ngọc Quân trúng liến tiếp mấy cước ,chàng thổ ra một ngụm máu tươi,kinh mạch đã bị chấn động mạnh.Doãn Tình Nhi lúc này đã được Hoàng Nhất Thiên cứu, nàng kinh sợ khi thấy chồng mình đang lâm nguy nàng quỳ mọp xuống đất van xin Lệ Thu Thủy, nhưng tất cả chỉ là vô ích, nếu chỉ van xin mà giữ toàn tính mạng thì 2 người đã không phải chốn chạy rồi,nhưng lúc này ngoại trừ van xin ra thì cũng chảng có thể làm gì được.Lệ Thu Thủy liếc nhìn Tình Nhi mụ lên tiếng


_”Tình Nhi ngươi là người đệ tử mà ta thương nhất.Võ công cả đời của ta một phần nào đều truyền lại cho ngươi, chức cung chủ Tịnh Thủy cung này khi ta trăm tuổi cũng sẽ truyền lại cho ngươi,thế mà ngươi thật không biết tốt xấu, ngươi làm ta quá thất vọng…”


_”Cung chủ ,con thật sự không muốn làm cung chủ gì cả,con chỉ muốn cùng với Đoàn lang có một cuộc sống bình thường như bao người khác, muốn kết hôn có con,con chỉ cầu xi những điều bình dị đó thôi”.


_”Haaaaa những điều đó mà là bình thường mà bình dị hay sao, Tình Nhi ta muốn cho ngươi biết ngươi muốn lấy hòa thượng hay tên vô lại đầu đường xó chợ ta cũng chẳng quan tâm,nhưng người của Võ Đang thì không được,bọn chúng là một lũ vô tình còn thua phường vô lại.Bọn chúng chỉ làm khổ nữ nhi chúng ta mà thôi”.Nói đoạn Lệ Thu Thủy bật khóc ,mụ gào to như có bao nhiêu oan ức đang đổ lên đầu mụ.Doãn Tình Nhi tuy sống trong Tịnh Thủy cung đã lâu, nhưng chưa bao giờ thấy mụ rơi vào trạng thái như lúc này.


_”Ngươi muốn lấy chó hay mèo ta cũng không quan tâm trừ người của Võ Đang thì không được,không được..”Giọng mụ run run,ra độ còn lẫn một chút oán, một chút thù .Một mối thù chắc rất sâu đậm nếu không mụ không bị kích động như thế.Hoàng Nhất Thiên giận sôi người lên mụ ví như thế chẳng khác nào nói người Võ Đang còn thua cả loài chó mèo.Chàng hét lớn :


_”Câm miệng ! Nữ ma đầu ngươi không được buôn lời xằn bậy, hạ nhục người Võ Đang bọn ta, có bọn tà ma ngoại đạo các ngươi mới không bằng chó mèo ấy.


_”Tiểu tử chắc ngươi muốn chết rồi mới dám ăn nói với bổn cung như thế !” Mụ phóng ánh nhìn sắt lạnh về phía Hoàng Nhất Thiên.


_”Ta trên đời này cái gì cũng muốn chỉ có sống là không,nhưng trước khi chết ta cũng kéo theo tên nữ ma đầu ngươi đi theo ta.”Chàng lăm lăm thanh kiếm trên tay phóng thẳng đến Lệ Thu Thủy, Đoàn Ngọc Quân giật mình, chàng thừa biết Nhất Thiên không phải là đối thủ của mụ nếu xông vào chỉ đón cái chết.Chàng cũng xông đến và lớn tiếng ngăn lại.


_”Hoàng sư đệ, mau dừng tay đừng manh động….!” Nhưng đã không còn kịp nữa, Hoàng Nhất Thiên khi tiến gần tới thì một tay vung kiếm chém tới , đường kiếm uy mãnh vô cùng.Lệ Thu Thủy khẽ cười rồi vung tay gạt ra,rồi nhẹ nhàng đánh ra một chưởng,thế chưởng tựa thế xoay đến biến ảo vô cùng.đáng lý ở chiêu này Hoàng Nhất Thiên phải lách người né tránh nhưng lúc này vì quá tức giận nên không còn nghĩ đến sống chết nữa,thế đánh chỉ có công mà không thủ.Chàng chẳng những không né chưởng mà còn vung kiếm đâm tới,tay phải chàng ném kiếm lên trời,tay trái đánh ra đón chưởng.Nhưng chưởng của Lệ Thu Thủy đánh tới.hình thành bóng chưởng, chưởng chiêu chệch vào cổ tay của Hoàng Nhất Thiên rồi như một con lươn chưởng chiêu luồn tới đánh vào ngực của chàng.Hoàng Nhất Thiên trúng chiêu, máu hộc ra ,nhưng lúc ấy thanh kiếm lúc nãy chàng ném lên rới xuống chàng đưa tay trái thuận tay bắt lấy,rồi xoay người đẩy kiếm tới.Đây là chiêu “lạc thức lục kiếm” trong thất tình kiếm pháp.Một kiếm đánh ra bất ngờ ,tuy mình bị trúng đòn nhưng đối phương ắt sẽ dong mạng.Có điều chàng không bao giờ ngờ tới, võ công của phái Võ Đang Lệ Thu Thủy đều nắm hết, không những thế còn biết những huyền diệu sâu xa trong từng chiêu thức.Cho nên thế kiếm bất ngờ này không hề làm khó được mụ ta,Lệ Thu Thủy đảo người nương theo đường kiếm, thế kiếm chỉ đâm lệch qua chứ không trúng vào người.Nhất Thiên vô cùng kinh ngạc ,chàng nghĩ thầm phen này thể nào cũng chết về tay tên nữ ma đầu này.Quả thật lệ Thu Thủy né được đường kiếm hung hiểm vừa rồi,nhanh tay mụ tung chiêu bắt lấy thanh kiếm.Chỉ với 2 đầu ngón tay mụ đã kẹp chặt vào khoảng giữa thanh kiếm,rồi vận công bẽ gãy thanh kiếm làm đôi.Tiếp sau mụ tung một cước đá vào cằm của chàng ,rối toan tung một chưởng lấy mạng chàng.Khi mụ toan ra tay thì đằng trước và sau có 2 luồng kình lực xô tới. Mụ thoắt nhìn lại thì đằng sau là Doãn Tình Nhi còn phái trước mặt là Đoàn Ngọc Quân.Lệ Thu Thủy chẳng chút bận tâm mụ tung một cước đỡ một kiếm của Đoàn Ngọc Quân rồi nhoài người ra sau tung chưởng đón chiêu của Tình Nhi.Một chiêu xuất ra có thể lưỡng diện đối địch quả thật là tuyệt dịu vô cùng.Bà ta nương thế hai cước đạp thẳng vào người của Ngọc Quân rồi tung người ra sau như một mũi tên đánh liên tiếp 3 chưởng vào người của TÌnh Nhi.Chưởng thế đánh ra tuy mạnh nhưng vì Lệ Thu Thủy không muốn lấy mang đối phương nên khi đánh vào người mụ ta thu bớt kình lực lại.Mụ thật ra cũng chẳng tốt lành gì thật ra y thị chỉ muốn giữ mạng nàng lại để từ từ hành hạ.CHỉ trong một lúc cả 3 địch nhân đều đã bị hạ gục.Lệ Thu Thủy hướng mắt về phía Tình Nhi.mụ xoáy ánh nhìn vào nàng ,chợt đôi lông mày cau lại ,tỏ ra đăm chiêu vô cùng Đột nhiên mắt mụ sáng lên,dường như mụ đã nghĩ được cách để hành hạ đối phương.Chọt mụ cất tiếng nói,lúc này lời lẽ của

_”Tình Nhi ,con còn nhớ lúc trước ,khi toàn gia con bị truy sát.Phụ mẫu con cũng vì thế mà bỏ mạng,nếu không nhờ có ta tương cứu thì bây giờ con còn sống đến hôm nay sao ? Hơn thế ta còn hết lòng truyền thụ cho con Quyền Âm thần công của bản giáo ! Thế mà ngươi lại phản bội ta giao du với lũ khốn Võ Đang.Hôm nay chỉ cần con làm cho ta một việc ta sẽ xem như không có chuyện gì,lại thu nhận con về với bản giáo?”


Tình Nhi không biết mụ muốn gì nhưng cũng không dám lên tiếng cãi lại chỉ cuối đầu lắng nghe.Rồi mụ lại lên tiếng quát tháo,chửi rủa người của Võ Đang.Được một hồi mụ lại im lặng.Tâm tính của người đàn bà này cũng thật khó nghĩ.Đúng là không thể lấy thước mà đo lòng người.Tình Nhi hướng mắt về phía Ngọc Quân, lúc này nàng trông thấy tình lang của mình đã thọ thương khá nặng,không ngừng nôn ra từng ngụm máu.Chợt hai giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.Rồi nàng chợt lên tiếng :
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thiên Phú
-=[Độc Khách Hành]=-
-=[Độc Khách Hành]=-


Nam Tổng số bài gửi : 17
Age : 26
Đến từ : home
Job/hobbies : student
Ghét cái gì : : normal
Registration date : 18/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Tue Aug 11, 2009 10:20 pm

_”Cung chủ chắc người muốn con giết Ngọc Quân phải không ?Được con xin vâng lệnh người ?”Nói đoạn Tình Nhi từ từ đừng lên,cầm trường kiếm đi về phiá Ngọc Quân.Hoàng Nhất Thiên vô cùng bất ngờ chàng ko ngớt lời ngăn cản Tình Nhi ,đôi khi còn buông tiếng thóa mạ.Nhưng Tình Nhi vẫn thế,cô ta lững thững bước tới bên cạnh Ngọc Quân,nàng khẽ lên tiếng :

_”Ngọc Quân chàng sẽ không trách thiếp chứ ?”

_”Nàng làm bất cứ điều gì ta cũng không trách nàng ! Nàng ra tay đi “Ngọc Quân đáp lại
_”Cung chủ ân tình con nợ người hôm nay con sẽ trả lại cho người”vừa dứt lời Tình Nhi vung kiếm lên ,nhưng kiếm không phải chém vào Ngọc Quân mà đường kiếm đó tự đâm vào mình.Nàng muốn tự vẫn.Ngọc Quân ngẩn người ra,chàng nấc lên từng tiếng.Vợ chàng đã chết.Ôm tình nhi trong vòng tay,chàng chỉ còn biết lay động xác vợ chàng phát ra những tiếng kêu vô nghĩa.Hoàng Nhất Thiên và Lệ Thu Thủy đều quá bất ngờ vì chuyện vừa xảy ra,Nhất Thiên tự trách mình vì đã trách nhầm Tình Nhi.Còn Lệ Thu Thủy thì tức giận lên mụ thét lớn.


_”Hừ Tình Nhi ngươi tưởng chết đi làng hay sao,hôm nay ta sẽ tiễn tình lang của ngươi về chầu diêm vương luôn một thể?”Khi mụ toan xuất thủ thì từ xa có tiếng phật hiệu vang lại “

_”A di đà phật ,Lệ cung chủ đã 20 năm trôi qua mà người hãy còn chấp mê bất ngộ hay sao”Từ đằng xa có một hòa thượng đang đi tới.Điều đáng kinh ngạc là ông ta hãy còn rất xa nhưng thanh âm lại nghe rõ mồn một như thế ắt hẳn người này phải có công lực cao thâm vô cùng.Ánh mắt của Lệ Thu Thủy đanh lại mụ lên tiếng đáp lại :


_”Hừ Hiểu Nguyệt chuyện của ta không mượn ngươi day vào, ngươi thật lắm chuyện”
Nhất Thiên và Ngọc Quân đều thoáng giật mình chẳng lẽ Hiểu Nguyệt mà mụ ta nói đến chính là chưởng môn của Thiếu Lâm vang danh thiên hạ hơn 30 năm qua hay sao.Khi nhìn thoáng lại, thì lúc này vị hòa thượng đã đến gần.Ông ta có một khuôn mặt vuông ,một bộ râu và lông mày trắng cước, trên người khoát bộ cà sa màu xám tro.Trông ông nhìn rất phúc hậu,cứ như là môt vị phật sống đang hiện hữu giữa thế gian đầy khổ ải.Khi đến đương trường Hiểu Nguyệt cúi chào vị cung chủ Tịnh Thủy cung một cái.nhưng bà ta nghiểm nhiên không đối hoài đến.Chỉ quay mặt đi khẽ hừ một tiếng.Hiểu Nguyệt thiền sư từ từ lên tiếng :


_”Lệ cung chủ người chỉ vì chuyện của tiền nhân mà làm khổ bọn hậu bối người thấy có đáng không ?”


_”Những chuyện ta làm hiện giờ so với những gì hắn đã gây ra cho ta thì có thấm vào đâu, Hiểu Nguyệt ngươi thật sự nghĩ mình là phật sống ,”phổ độ chúng sinh” hay sao thật nực cười ?”Nói đoạn mụ phá lên cười


_“Bần tăng chỉ tiếc mình đến quá muộn không thể cứu vãn được đại cuộc,thật là có tội”
_”Haaaaaaaaaa ngươi đến sớm hơn thì đã làm sao ,chẳng lẽ bổn cung lại sợ ngươi hay sao”Lệ Thu Thủy tự tin


Cuộc đối thoại của bọn họ diễn ra một lúc một căng thẳng,có lẽ sắp xảy ra một cuộc đấu cũng nên.Đoàn Ngọc Quân lúc này không mảy may gì đến chuyện khác ,vì chàng đã quá đau lòng,chàng chỉ biết ôm chặt xác vợ mình vào lòng Đôi khi nấc lên từng tiếng.Đối với chàng mọi thứ bây giờ không còn quan trọng ,kể cả tính mạng của mình vẫn thế.Nhất Thiên thấy sư huynh mình như thế cũng không kiềm được lòng,2 giọt nước mắt cũng rơi xuống chàng thấy mình thật quá bất lực.Lúc này cuộc đối thoại của Hiểu Nguyệt thiền sư và Lệ Thu Thủy đã tới mức kịch kiệt.Chỉ nghe tiếng gió rít lên vù vù,Lệ Thu Thủy đã xô chưởng đánh tới, chưởng pháp nhanh và mạnh vô cùng.thoắt một cái mụ đã đánh ra hơn 20 chưởng,Hiểu Nguyệt thiền sư lắc đầu ngao ngán rồi cũng phất tay đánh ra 5 thế “La Hán quyền” để đối địch .Quyền chưởng của hai bên múa lên,một lúc một dày, Nhất Thiên hướng mắt theo nhìn trận đấu ,đôi lúc mắt chàng bị hoa lên.Hiểu Nguyệt và Lệ Thuy Thủy đều là cao thủ đương thế, chiêu thức mà họ sử dụng đều là tuyệt học một thời,Nhất Thiên nhìn hoa mắt cũng là lẽ đương nhiên.Lúc này Hiểu Nguyệt thiền sư đã biến chiêu đánh ra “đại bi kim cương chưởng” đây là chưởng pháp tối cao của Thiếu Lâm ,lực đánh ra uy mãnh vô cùng so với “lưu thủy nhị thập tam chưởng” của Lệ Thu Thủy chỉ có hơn chứ không kém.Quả nhiên như thế, Hiểu Nguyệt thiền sư càng đánh càng chiếm thế thượng phong.các chiêu thức của Lệ Thu Thủy đánh ra đều bị hóa giải gần hết.Nhưng người xuất gia lấy từ bi làm gốc.Những chiêu của Hiểu Nguyệt đánh ra đều có phần lưu tình.Lệ Thu Thủy biết mình đã rơi vào thế hạ phong,nếu không nghĩ ra cách khác chế địch thì sẽ thua mất.Nói đoạn mụ lách mình lùi lại mấy bước,để né mấy thế chưởng đang ào ạt xô tới.Nhưng cứ né hoài cũng không phải cách,một chưởng xé gió đi tới,nếu trúng chưởng này tuy không đến mỗi mất mạng vì Hiểu Nguyệt ra tay sẽ lưu tình chứ không tận diệt, nhưng ắt hẳn cũng sẽ thọ thương.Bất thần mụ nghiêng người sang bên rời sử ra một chiêu “chấn quái long hình chưởng “trong bát quái du long chưởng.NHất Thiên giật mình kinh hãi tại sao mụ ta lại biết bộ chưởng pháp này.Giống như “ đại bi chưởng “ của Thiếu Lâm ,”bát quái du long chưởng “ là chưởng pháp tối thượng của Võ Đang, chỉ những đệ tử nhập thất của các vị tôn sư Võ Đang mới được học mà thôi,xưa nay lại không truyền ra ngoài ,ngay cả chàng cũng chưa được sư phụ chỉ dạy,thế tại sao một cao thủ trong tà phái như Lệ Thu Thủy lại biết sử dụng,chàng càng nghĩ càng ngẩn người ra,trong lòng chàng có rất nhiều nghi vấn chàng không biết hỏi ai bây giờ,và cũng chẳng biết ai có thể giải đáp cho chàng hiểu.Lệ Thu Thủy thi triển 8 lần 8 -64 chiêu trong “bát quái du long chưởng “ từ từ lấy lại thế cân bằng.Hai dải lụa trong tay mụ lại phất ra,biến chuyển nhịp nhàng lên xuống không ngừng tấn công đối phương.bây giờ tình thế có phần thay đổi lần này mụ là người chiếm được thượng phong.Tuy chiếm được lợi thế nhưng mụ vẫn thủy chung ko đánh ngả được đối phương.Bóng của 2 đại cao thủ trải dài trên đất,hình đi một quyền bóng đi một quyền hình bóng đều đặn phát chiêu.Nhất Thiên ngẩn người ra,chàng nghĩ thầm trên đời này sao lại có những cao thủ có võ công tuyệt dụ đến tếh.Chàng ước chừng võ công của Hiểu Nguyệt thiền sư và Lệ Thu Thủy còn cao hơn cả sư phụ chàng.Đột nhiên Hiểu Nguyệt thiền sư lách mình phóng ra một chỉ ,đây là “niêm hoa chỉ”,chỉ lực đánh tới trúng vào lòng tay của Lệ Thu Thủy.mụ giật mình nhảy lùi về bàn tay cảm thấy đau rát vô cùng,mụ giận lồng lộn lên lại xô chưởng phóng tới.Nguyên là Hiểu Nguyệt thiền sư đánh ra một chỉ vừa rồi bức bà ta lùi lại ,thấy khó mà dừng tay nào ngờ mụ càng điên hơn.Chỉ thấy chưởng nhẹ nhàng phất phất tới,kình lực đã lại áp sát tới.Hiểu Nguyệt thiền sư ko dám coi thường ông dồn lực đánh ra một chưởng.Một chưởng này vô cùng mạnh ông nghĩ chỉ còn cách đả thương đối phương rồi hãy từ từ khuyên giải,hơn nữa bọn người Nhất Thiên đều bị trọng thương nếu còn day dưa sẽ không ổn.Chưởng thế đánh ra ào ạt xô tới cứ ngỡ lần này Lệ Thu Thủy sẽ thua tới nơi ,nhưng trong phút quyết định ấy mụ cũng phát ra một chưởng để thụ địch nhưng chưởng này lướt tới nhưng khi chưởng vừa tới thì lập tức biến chiêu, đè lên cổ tay của Hiểu Nguyệt, một chưởng sau đánh vào cổ tay dưới.như thế 2 tay của mụ kháo chặt thế chưởng của đối phương.Đây là đạo lý lấy nhu thắng cương.Bởi vậy bao nhiêu kình lực trong chưởng của ông ta đều bị dội ngược về.Hiểu Nguyệt bị đẩy lùi về sau loạng choạng tựa như đứng không vững,ông nghĩ thầm “võ công của Võ Đang thật quá tuyệt dịu” ,lúc này Lệ Thu Thủy liên tiếp truy kích chưởng thế liên tục đánh ra,chưởng pháp tựa như những đóa hoa lan bay bay trong gió đẹp vô cùng.Chưởng kình của Lệ Thu Thủy đã vây kính lấy Hiểu Nguyệt, nhưng chưởng của bà ta quá 9 phần là hư chiêu chưa kịp đánh ra đã vội thu về cứ thế mà biến chuyển.Nhất Thiên cảm thấy lo cho ông vô cùng,nhưng chàng hiện giờ đã thọ thương không thể giúp được gì,mà cho dù thương thế có bình phục thì với một chút võ công của chàng cũng không hể giúp được gì.Lúc này ,Hiểu Nguyệt đã dần dần biến chiêu,chỉ thấy cà sa trong tay ông phất lên cuộn cuộn máy vòng đã đẩy Lệ Thu Thủy lùi lại ,rồi nhân lúc đó song chưởng đã ấn tới.Lệ Thu Thủy chỉ còn cách đưa chưởng lên đỡ, “ầm” hai chưởng xô vào nhau, lực hút của hai hấp lực khiến cho 2 tay dính chặt vào nhau.Lúc này là tỷ thí về nội công,từng giọt từng giọt mồ hôi lăn dài trên mặt của Lệ Thu Thủy ,trận đấu đã đi đến đỉnh điểm,nếu bàn về nội lực thì có lẽ Hiểu Nguyệt thiền sư vẫn nhỉnh hơn một chút.Cứ quan sát trận đấu là rõ,Hiểu Nguyệt thiền sư vẫn ung dung từ từ nhả kình ra,còn Lệ Thu Thủy thì sắc mặt đã trở nên căng thẳng,khói trắng từ trên đầu mụ cứ ngùn ngụt bay lên.Nội lực trong người mụ bay giờ cứ sôi lên sùng sục, mụ nghĩ thầm “phen này phải tán mạng ở đây thôi, lúc nãy giao đấu với 2 tên khốn Võ Đang bây giờ chân nguyên đã bị hao tổn không ít, nếu lão trọc này đẩy mạnh thêm chân lực nữa thì nếu không chết cũng sẽ bị trọng thương, thây kệ đã đến lúc này rồi chẳng lẽ ta lại lên tiếng van xin hắn nương tay hay sao”.Nhưng đó là những gì mụ nghĩ còn Hiểu Nguyệt thiền sư lại khác ông vốn nhân từ xưa nay chưa bao giờ đại khai sát giới ,hơn nữa giữa ông và Lệ Thu Thủy âu cũng có duyên quen biết từ trước nên lúc nãy khi giao đấu dẫu biết đối phương võ công không hề kém mình ,nếu sơ xuất một chút có thể mất mạng như chơi nhưng ông vẫn thủ hạ lưu tình,không nỡ ra chiêu sát thủ.Lúc này khi đôi bên tỷ thí nội lực, ông nhận thấy luồng kình lực trong người Lệ Thu Thủy mỗi lúc một suy dần,có khi mạnh khi yếu không ổn định,nếu gia tăng công lực thì e rằng…. Hơn nữa ông lại chẳng muốn giết bà ta mặc dù Lệ Thu Thủy có độc ác đến mấy thì tự sẽ có quả báo về sau..Nghĩ thế ông đẩy một luồng kình công về phía Lệ Thu Thủy ,tuy luồng kình công rất mạnh như nó có sức hồi chuyển ,khi đẩy tới gặp luồng nội lực âm nhu của Lẽ Thu Thủy như một cái lò xo nó hất bà ta ra rồi chuyển ngược lại cố chủ.Vì vậy nên Lệ Thu Thủy không hề bị luồn kình công đó đả thương, lúc này mụ bất thần nhìn Hiểu Nguyệt một cái rồi lại liếc sang nhìn Ngọc Quân một hồi lâu sau mụ lên tiếng :
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Đao Kiếm Song Tuyệt   Today at 5:22 am

Về Đầu Trang Go down
 
Đao Kiếm Song Tuyệt
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Xem TH trực tuyến HD (K+, VTC3HD, SCTVHD,..)
» Tàu vũ trụ tuyệt mật X-37B của Mỹ hoàn thành thử nghiệm
» [Thắc mắc]Tuyển Dụng ở SCTV chi nhánh Hà nội
» Tìm bác Nguyễn Chí Tuyến
» Tuyển Việc làm tại công ty VSTV

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`·.º-:¦:KìnhThiênHội:¦:-º.·´¯) :: Hậu Hoa Viên :: Kình Thiên Thư Phòng :: Truyện Kiếm Hiệp-
Chuyển đến