(¯`·.º-:¦:KìnhThiênHội:¦:-º.·´¯)

Vietnam People's willing to sacrifice to protect the sea, sky and country !  
Indexhttp://kinhthieCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Tác giảThông điệp
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:06 pm

ông Phú nằm yên không biết nói sao. Giờ này ông vẫn không hối hận vì đã xử bạc với Tuyết. ông chỉ sợ hồn ma hai mẹ con về báo oán, nên ông tự bào chửa:
- Bà bảo tôi ác là oan cho tôi. Cái hôm nó về chờ tôi ở gốc cây đa ngoài cánh đồng, tôi không ra là vì đã chắc gì cái thai trong bungnó là con tôi? Đào rượu ở nhà cô đầu thì nay tiếp người này, mai tiếp người khác. Biết nó có mang với ai?
Bà Phú không nói gì nữa. Chuyện này bà đã dấu kín bao nhiêu năm, bà vẫn thầm trách chồng là người nhẫn tâm. Bà không nói chỉ vì bà không muốn các con biết thêm những cái xấu của bố chúng nó, nhất là cô con gái. Bà ngồi lên đẩy cái liếp cửa sổ cho không khí trong lành ngoài vườn luà vào, nhưng trời vẫn còn tối quá, nên bà lại hạ xuống. Làng xóm còn im lìm ngủ yên, gà chưa gáy tiếng nào. Dưới bếp chưa có tiếng động, chứng tỏ chị Thuần chưa dậy pha trà, bà Phú buồn rầu bước xuống, bưng cây đèn ra hiên để xuống bếp, bà nói:
- Thôi ông ngủ đi một tí để lấy sức, tôi xuống tôi đun ấm nước.
- Sao không gọi cái Thuần nó dậy bảo nó đun?
- Thôi, còn sớm mà! để cho nó ngủ. Đằng nào tôi cũng dậy rồi.
Bà bước ra ngoài, ông Phú nằm một mình nhớ lại từng chi tiết cái hôm Long trao cho ông mảnh giấy, rồi giục ông ra gốc đa gặp Tuyết. Chuyện cũ bao nhiêu năm qua giờ này bổng sống lại trong ông. Nhưng để khỏi áy náy, ông tự bảo mình:
- Đã chắc gì đứa bé trong bụng là con mình!
ông vừa dứt lời thì bổng thấy cơn lạnh từ trên vách ùa vào xối xả như gió bấc muà đông. Lập tức con mèo đen của ông kêu thét lên và lao mạnh vào liếp cửa sổ. Ngay sau đấy có tiếng gõ cửa liên hồi, ông giật thót người run lên bần bật. Tiếng gõ không phải ở trước cửa như đêm qua mà ngay trên liếp cửa sổ, sát cái giường ông đang nằm. ông co rúm người, cố nhích ra xa, rồi ú ớ gọi vợ. Con mèo vẫn cào mạnh, vẫn gầm gừ, nhảy lên tuột xuống. ông cố kêu nhưng cổ ông dường như bị bóp nghẹt khiến ông không thốt được một tiếng, chỉ nghe tiếng âm thanh nghèn nghẹn như người sắp tắt thở. Tiếng gõ trên cửa sổ vẫn vang lên, rồi giọng nói con nít như rót vào tai ông:
- Xin ông bát cơm... xin ông bát cơm... Con đói quá...
ông Phú lết mãi mới ra được mép giường rồi ngã lăn xuống đất, ông lồm cồm bò dậy thì bên ngoài cửa sổ có tiếng nói của người đàn bà mà ông đã nghe đêm qua:
- Về con ơi..về với mẹ... về con...
Mấy tiếng ấy cứ lập đi lập lại xa dần, nhỏ dần cho đến khi ông không còn nghe thấy nữa. ông há hốc mồm, hai tay ôm cái gối, từ từ đứng dậy. Vừa lúc ấy cánh cửa trước mở tung, ông thét lên kinh hãi... .Nhưng đó là bà vợ vừa từ dưới bếp đi lên, bà bực bội cằn nhằn:
- Ông làm cái gì mà tôi giật mình? Đêm hôm mà cứ hét ầm lên là thế nào?

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:07 pm

Thấy ông ngơ ngác đứng giữa nhà, bà nói tiếp:
- Sao mà tôi đi có một tí mà ông không dám nằm một mình là sao?
ông Phú hổn hển đáp:
- Mẹ con nó lại vừa mới hiện về bà ơi!
- Hiện về đâu? Bình tĩnh cái đã nào!
- Nó đứng ngay sau cái cửa sổ, tôi hãi quá mới phải vùng dậy, toan xuống bếp tìm bà, bà cho tôi cốc nước.
Bà Phú dịu dọng tội nghiệp:
- Tôi đang đun. Nước trong ấm ủ thì hết sạch rồi. Thôi xuống bếp uống tạm miếng nước mưa đi vậy!
Vừa nói, bà vừa bước ra ngoài, ông Phú lẽo đẽo đi sau ; Nhưng khi ra thềm nhà, ông Phú đứng khựng lại ngay, là vì dưới ánh trăng mờ ông nhìn thấy hai cái bóng trắng, hai mẹ con dắt nhau ở cuối sân, lầm lũi đi ra ngõ. ông giật tay bà Phú, chỉ ra cổng và hoảng hốt kêu:
- Chúng nó kia kià, thấy không? Bà... .bà có thấy hai mẹ con nó không?
Bà Phú lắc đầu, giờ này bà Phú cũng mơ hồ đoán rằng hồn ma hai mẹ con về chọc ghẹo chồng bà, nhưng đồng thời bà cũng tin rằng có thể tâm trí chồng bà khủng hoảng trầm trọng cho nên có ít chiết ra nhiều. Người hoảng loạn thì rất dễ thấy ma, bởi nhìn thấy gì cũng tưởng là ma, bà chán nản nói:
- Tôi có thấy cái gì đâu!
Bà vừa dứt lời thì ngoài cổng có chó tru lên thảm thiết, rồi gầm gừ sủa vang rồi cứ thế xa dần, nhỏ dần, cho đến khi im hẳn trả lại sự yên tỉnh cho màn đêm. ông Phú run run nói:
- Chúng nó đấy, mẹ con chúng nó đấy!

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:07 pm

Vào bếp, ông Phú bưng cái gáo đựng nước mưa tu ừng ực rồi ông lắc đầu mệt mỏi bảo vợ:
- Bà ơi, chắc phải bán bỏ căn nhà này đi chỗ khác bà ơi!
Bà Phú gạt phắt đi:
- Cái gì? Mồ mã tổ tiên của ông ở cả đây mà, bán nó sao được? Với lại nếu quả thực ông thấy ma đó, thì ma đi theo người, ông đi đâu cho thoát?
Đối với ông Phú lúc này thì mồ mã tổ tiên cũng không còn quan trọng nữa, và căn nhà đồ sộ này ông cũng chẳng thấy tiếc chút nào vì ông sợ quá mức rồi. Đi đâu cũng được, miễn là hai cái bóng trắng kia đừng rượt theo quấy phá ông, ông lắc đầu bảo vợ:
- Tôi không ở đây được nữa, nhà này bây giờ là nhà ma. ở với ma làm sao được?
Bà Phú tội nghiệp bảo chồng:
- Thôi hay là như vầy đi, ông sang ở tạm bên thằng Long vài hôm xem sao?
Bà Phú đưa đề nghị này là một sự bất đắc dĩ vì sợ chồng khủng hoảng quá mà kiệt sức, chứ trong thâm tâm bà không muốn mang phiền toái sang nhà con trai. Vợ chồng nó bận buôn bán lại vướng hai đứa con còn nhỏ. Chồng bà qua đó rồi cả đêm cứ kêu thét lên như thế này thì chỉ làm khổ con trai và hai đứa cháu nội mà thôi. Riêng ông Phú thì gật đầu đồng ý ngay:
- Ừ, để tôi sang ở bên thằng Long, chứ ở bên đây chắc tôi chết mất!

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:07 pm

Bước sang ngày thứ ba, ông Phú hốc hác thấy rõ. Hai đêm thức trắng, ban ngày cố ăn một hai bát cơm mà nuốt không vào, người ông phờ phạc, hai mắt trũng sâu, mất hết thần khí. Bước đi lảo đảo như sẳn sàng quỵ ngã bất cứ lúc nào. Với ông bây giờ ngày đi quá nhanh, cứ đến lúc mặt trời lặn là ông bắt đầu lo sợ. Bà Phú bảo cái Nhàn chạy đi gọi Long để bàn cái việc đón ông Phú sang ở tạm bên ấy, nhưng hôm ấy Long lên tỉnh chưa về, còn bà Phú và thằng Hoành thì qua nhà cô con gái thứ hai là Kim vì tin vào luật vay trả cha ăn mặn, con khát nước, nên bà rất lo cho hai cô con gái.
ở nhà một mình, ông Phú đăm chiêu đi tới đi lui trên sân gạch. Chợt nghe tiếng quạ kêu trên nhành cây soan, ông giật mình ngẩng lên, vẫn con quạ đen đậu chỗ cũ nhìn ông như thách thức, ông lượm cục đất ném lên, nó kêu mấy tiếng oai oán và bay vụt đi. Một lúc sau tình cờ ngó lại, ông vẩn thấy nó đậu ở chổ cũ. ông bực mình lắm, nhưng cố lờ đi, không thèm để ý đến nó nữa. ông thơ thẩn đi ra đi vào, cả ngày chỉ hút thuốc lào và uống nước trà, cơm canh nuốt không vô.

Bên ông chỉ có con mèo đen làm bạn đồng hành, không rời ông một bước. Buổi trưa ông ra nằm trên cái võng căng ở đầu nhà, con mèo cũng nhảy lên nằm gọn trong lòng ông. Cách đầu nhà khoảng 20 thước, có cái ao nhỏ mà diện tích chỉ bằng hai chiếc chiếu, ông đào cũng cả chục năm để thả cá giống. Con mèo đang nằm trên bụng ông bổng nhe răng gầm gừ rồi thét lên và phóng vọt lại phía cái ao. ông Phú giật mình xoay người, té bịt xuống đất, ông run rẫy nằm yên nhìn con mèo đen đang vùng vẫy gầm thét dù chẳng thấy ai bên cạnh nó.

ông biết hồn ma của hai mẹ con đang ở đó, chỉ cách ông 20 bước, và con mèo trung thành của ông đang gắng sức ngăn cản hai bóng ma không cho tiến về phía ông. ông toát mồ hôi muốn vùng dậy chạy vào nhà, nhưng không ngồi dậy nổi. Bổng con mèo rớt xuống ao, nó cố gắng vùng vẫy ngoi lên, nhưng rõ ràng có những bàn tay vô hình dìm nó xuống, khiến nó cứ ngoi lên lại chìm xuống, rồi chỉ trong khoảnh khắc con mèo bị ngộp nước, không cử động được nữa.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:07 pm

ông Phú nằm im khá lâu, sợ hãi quá không đứng dậy nổi. Con mèo của ông đã chết đuối dưới ao. Tim ông thắt lại, mồ hôi vả ra đầy người, ông vừa tiếc con mèo, vừa sợ cho chính mình. Mấy phút sau ông mới vịn tay vào cột nhà đứng dậy, ông mở to mắt, từ từ tiến lại bờ ao khom người vớt xác con mèo lên, rồi thơ thẩn bước những bước không hồn vào ngồi trền cỏ dại. ông mệt mỏi cất tiếng gọi:
- Thuần ơi, Thuần ơi Thuần!
ông gọi hai ba tiếng, chị người làm mới nghe thấy chạy lên, chị hốt hoảng nhìn con mèo ướt đẩm nằm chết bên cạnh ông. Mèo có sức khoẻ dai dẳng. ở nhà quê muốn giết mèo chỉ có cách trấn nước, chị người làm nbgơ ngác hỏi:
- Ối giời ơi, ông ơi, sao ông giết con mèo hở ông?
ông Phú buộc miệng đáp:
- Tao có giết nó đâu! Ma giết chứ không phải tao giết!
Chị người làm trố mắt nhìn ông vì chẳng hiểu ông nói gì. Chị đứng tần ngần một lúc rồi nói:
- Trời ơi! Không có con mèo thì chuột nó tha hồ mà lộng hành. ông ơi! Con đem... . con chôn con mèo ông nhé?
ông Phú lơ đãng:
- Ừ! Đem chôn đi.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:08 pm

Từ đó cả ngày ông thơ thẩn như kẻ mất trí. Đi tới đi lui trên hè, nói lảm nhảm những câu vô nghĩa. Mất con mèo ông cảm thấy như mất một người bảo vệ an toàn, hồn ma giết được con mèo thì cũng có thể giết được ông. Nhớ lời vợ dặn, xế chiều ông lại ra nghĩa trang phía sau nhà, thắp nhang khấn vái và chuẩn bị đi ngủ sớm để lấy sức. người cứng đầu tới đâu, gặp lúc nguy khốn, cũng phải bám víu vào lời cầu nguyện.
Bà Phú trước khi sang nhà con gái đã dặn ông:
- ở nhà ông cứ đi ngủ sớm đi nhé. Tôi sang cái Kim một lát rồi tôi về ngay.
ông cũng có ý định đi ngủ sớm vì ông nghiệm ra rằng hồn ma chỉ quấy phá ông vào lúc gần sáng. Trưa nay cụ lang Triệu đã đến bắt mạch, cắt cho ông bảy thang thuốc bổ và dặn ông nên ngủ sớm để lấy sức vì khi thiếu ngủ, người ta dễ sinh ra hoảng hốt. ông Phú nói gì thì nói, cụ lang Triệu dứt khoát cũng không tin là có ma mà chỉ quả quyết là cơ thể ông suy nhược quá, nên bị những cơn ác mộng làm khổ trong giấc mộng. Cụ bảo:
- Ma với quỷ! Toàn là những chuyện hoang đường, tôi năm nay đã ngoài 70, chưa biết mặt ngang mũi dọc con ma nó ra làm sao? ông cứ ăn ngủ điều độ cho lại sức, ma nó thấy ông cũng phải bỏ chạy.
ông Phú bực lắm nhưng đành chịu vì không làm sao chứng minh được. ông cũng mong là cụ lang nói đúng, chứ tình trạng này kéo dài thì sớm muộn gì ông cũng sẽ chết gục vì kinh sợ hoặc kiệt sức.
Từ trong nhà cầm bó nhang ra vườn sau, ông Phú bổng nghe con quạ đen trên cây soan kêu mấy tiếng rồi bay theo ông, đậu trên cành vườn cây trên đầu ông. ông nhìn lên, vừa bực bội vừa hoang mang, miệng cào nhào xua tay đuổi, nhưng con quạ gan lì đứng yên nhìn ông. ông thở dài cuối xuống, cố gắng lờ đi và tiếp tục bước xuống con dốc lần ra nghĩa địa. ông cần cầu xin tổ tiên phù hộ để ông và con cháu có thể ở lại căn nhà hương quả, nối tiếp nhau nhang khói phụng thờ tổ tiên.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:08 pm

Con quạ trên cành bưởi lại kêu một hồi dài rất ai oán rồi bay vụt đi mất. ông ngơ ngác nhìn theo và từ đó nó không trở lại nữa. Nhưng ông bổng giật mình kinh hãi vì khi còn cách nghĩa trang khoảng chừng mấy chục thước, ông thấy hai cái bóng trắng của hai mẹ con đang ngủ trên phần ngôi mộ trong làn khói xanh bao phủ dầy đặc. Lạ nhất là bao nhiêu cây nhang dù không ai thắp đều bốc khói mờ mịt khiến hai bóng người áo trắng ấy lúc ẩn lúc hiện, khi còn khi mất.
ông run rẩy bước lùi lại, lưng đập mạnh vào gốc cây, bó nhang rớt xuống đất lúc nào không hay. ông đưa tay dụi mắt và nhìn lại thì không thấy hai cái bóng trắng đâu nữa. Làn khói dày đặc mới lúc nãy bốc lên cao trên ngôi mộ, giờ cũng tan biến hẳn, không còn dấu vết gì để lại. ông đứng ngơ ngác và mừng rỡ vì đoán đó chỉ là ảo giác do nổi sợ trong lòng tạo nên.
ông cuối xuống nhặt từng cây nhang lên, lưỡng lự mấy giây rồi quay vào nhà không dám ra nghĩa trang nữa.
Để thử lại cho chắc ăn, ông xuống bếp đưa bó nhang cho chị Thuần và bảo:
- Mày ra cắm mỗi ngôi mả ba que hương rồi thắp lên cho tao!
Chị Thuần ngạc nhên hỏi:
- Ơ... hôm nay là ngày gì mà thắp hương hở ông?
ông Phú ậm ừ đáp:
- Thì nhớ đến ông bà cha mẹ thì thắp chứ có là ngày gì đâu. Mày thì hay có cái tật hỏi lôi thôi. Đi đi!
Chị Thuần là người thích nói chuyện, nhưng biết tính ông Phú nóng nảy nên không dám nói gì mặc dù chị thấy ông rất vô lý. Những người nằm trong gnhĩa trang kia là dòng họ của ông chứ có liên quan gì đến chị. ông nhớ đến tổ tiên, sao ông không tự ra thắp nhang mà lại sai chị? Có điều hai hôm nay chị thấy ông lẩn thẩn như người mất hồn, mặt mũi hốc hác tiêu điều nên chị cũng thông cảm vì ông đang đau nặng, thậm chí phải đón thầy thuốc bắc đến tận nhà bắt mạch và hốt thuốc cho ông. Sáng nay chị đã hỏi bà Phú:
- Ông ốm hả bà? Bịnh gì bà có biết không bà?
Bà Phú phân vân chưa biết trả lời ra sao thì chị người làm nói luôn:
- Hay là ông bị ma đè đấy bà ạ!
Bà Phú sợ tiếng đồn sẽ lan ra ngoài cho nên bà vội gạt đi:
- Ma với quỷ cái gì? Trái gió trở trời ốm đau là chuyện thường.
Dứt lời bà bỏ vào buồng hỏi ông Phú:
- Hai mẹ con nó chôn ở đâu, ông có biết hay không? Hay là ông chịu khó lên phố huyện hỏi thăm rồi làm lễ phát tang cầu siêu cho mẹ con nó.
ông Phú bướng bỉnh đáp:
- Cầu với đạo cái gì? Tôi đã bảo đã chắc gì của mình mà cứ phải bận tâm.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:08 pm

Bà Phú chán nản bước ra giục Nhàn và thằng Hoành lên đường và dặn chị Thuần ở nhà thường xuyên để ý xem chồng bà có cần gì hay không.
Chị Thuần cầm bó nhang đi ra, ông Phú lấm lét theo sau nhưng núp ở gốc cây xa xa theo dõi, tuyệt nhiên chẳng có chuyện gì. Hai bóng ma đó không hề xuất hiện, như vậy rõ ràng là lúc nãy ông hoảng quá rồi đâm ra quáng gà chứ hồn ma nào hiện giữa ban ngày. ông chờ chị Thuần đốt nhang khắp lượt rồi quay vào, ông chạy nhanh vào trước để chị Thuần đừng nhìn thấy ông núp sau cây bưởi. Con quạ đậu trên cành bưởi ngay trên đầu ông mà ông không để ý vì trời đã nhá nhem. Khi thấy ông bỏ chạy vào nhà, nó mới kêu lên mấy tiếng làm ông giật mình cào nhào chửi.
ông lên hè, ngồi hút điếu thuốc lào rồi vào buồng, ông kinh hãi muốn đứng tim khi thấy con quạ đen đậu ngay trên cánh cửa sổ, ở đầu giường ông. ông rút một chiếc guốc ném mạnh, nó mới kêu lên mấy tiếng và bay đi. ông hạ cái liếp xuống rồi lên giường ngủ lúc trời bên gnoài vẫn còn sáng rõ. Vợ ông chưa về, lại không có con mèo bên cạnh. ông thấy căn buồng âm u, bao trùm một nổi sợ hãi đến rợn người, mặc dầu trời chưa tối hẳn.

ông nằm thao thức một hồi thì trời bổng chuyển mưa, bên ngoài không gian tối sầm lại và gió nổi vùn vụt rờn rợn trong các khóm mây. Lẫn trong tiếng gió rít, ông bổng nghe văng vẳng có tiếng nói âm vang của hai mẹ con bên ngoài cửa sổ lúc được lúc mất
- Con ơi... về với mẹ... con ơi.

Bàn tay run lẩy bẩy, ông kéo tấm chăn phủ trên mặt và nín thở chờ đợi những phút kinh hoàng sẽ lại tái diễn như hai đêm vừa qua. Trong khoảnh khắc mưa trút nước xối xả và từng tia chớp chói loà như giận dữ sau cả một tuần nắng gắt. Nước chảy ào ào trên mái ngói, gió thổi hất nước từng đợt vào liếp cửa. ông Phú nghĩ đến vợ ông đang bên nhà con gái, chẳng biết bao giờ mưa dứt để về với ông.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:09 pm

Nằm một lúc không nghe tiếng hồn ma nữa, ông lấy hết can đảm bước xuống thắp đèn, vặn thật to, để trên cái bàn cạnh đầu giường, nơi con mèo thường ngủ. Nhưng gió luà qua kẻ vách liên hồi làm ngọn đèn cứ chập chờn sắp tắt, ông lại bưng cây đèn lên, nhìn quanh tìm một chỗ khuất gió. Đang loay hoay giữa nhà thì chợt có tiếng gõ cửa thình lình, ông hốt hoảng hét lên, đánh rơi cây đèn xuống đất và mò mẩm bước lùi lại giường, ngồi phịch xuống.

Mới khoảng 7 giờ tối, gà chưa lên chuồng mà sao hồn ma đã về gõ cửa. Tiếng gõ càng mạnh hơn và tiếp theo là giọng chị người làm lẩn trong tiếng gió:
- Ông ơi, con đây ông ơi, Thuần đây! Mở cửa cho con với!
ông Phú hoàng hồn, đặt bàn tay lên ngực và đứng dậy, ông tiến ra tháo then cửa. Một luồng gió cực mạnh đẩy tung cánh cửa, tát nước vào mặt ông, chị người làm chạy tụt vào và khép cửa lại. Nước mưa ướt đầm đià trên mái tóc, trên mặt và lan xuống áo chị, chị hổn hển nói:
- Sao ông không thắp đèn lên, để tối thế này? Con lên hỏi ông là con có cần sang nhà cô Kim đón bà về hay không? hay là để bà ngủ bên ấy ạ?
ông Phú đang muốn dấu chuyện hồn ma, và càng không muốn người làm và các con biết là mình đang sợ hãi bóng đêm, cho nên ú ớ đáp:
- Chả biết bà mày muốn về hay ở lại?
- Bà con thì chắc muốn về ấy, nhưng mà mưa gió thế này thì chắc bà chả dám về một mình đâu. Con không đón thì chắc bà ngủ bên ấy luôn đấy!
ông Phú ngượng ngùng nói:
- Thôi thế mày chịu khó sang bên ấy đưa bà mày về vậy. Tao có chuyện cần bàn với bà mày.
Chị Thuần quay ra cửa nhìn trời ái ngại, nhưng đành xuống nhà lấy áo tơi đội mưa ra đi. ông Phú trở lại giường, bên ngoài từng tia chớp vẫn loá lên, soi rõ căn buồng âm u của ông. ông vừa kéo tấm chăn đắp lên ngực, thì lại có tiếng gõ cửa đập thình thịch, mà mỗi lần nghe tiếng đập cửa là mỗi lần ông muốn đứng tim. ông ngấc đầu lên, hoàng hồn vì nghe giọng nói chị Thuần vọng vào:
- Ông ơi, ông đừng ngủ vội ông nhé! Bà dặn là ông phải uống thuốc đã, thuốc con đang sắc ở dưới bếp ấy. Độ nữa giờ nữa là ông rót ra uống là vừa ông nhé! Nữa giờ thôi ông ạ, đừng để lâu quá nó cạn hết, bà lại mắng con ấy. Thôi con đi đón bà đây!
ông Phú dặn theo:
- Chịu khó đi nhanh nhanh lên.
- Vâng, nhưng mà trời mưa to thế này thì chắc cũng gần nữa đêm bà và con mới về đấy. ông uống thuốc đi nhá rồi ngủ trước đi ông nhá!

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:09 pm

Nằm lại một mình, ông Phú lang mang nghĩ ngợi và cái cảm giác kinh sợ càng tăng lên bởi giờ này chỉ có mình ông trong căn nhà mênh mông. Bên ngoài, tiếng mưa bổng dạt hẳn, chỉ còn lớt ngớt rơi nhẹ trên mái ngói. Gió cũng ngừng theo, chỉ lâu lâu mới xào xạt qua những nhánh cây, những tàu lá chuối sau nhà.

Hai đêm vừa qua, dường như ông không ngủ được chút nào. Giờ đây đôi mắt cay nhức, cứ mở ra nhắm lại vô cùng mệt mỏi mà cũng không sao ngủ được. Nằm mãi càng mệt, ông quyết định xuống bếp canh chừng siêu thuốc bắc, nhưng chưa kịp ngồi lên thì cánh cửa trước bổng từ từ mở ra, tiếng bản lề chậm rãi kêu lên ken két. Một tia chớp sáng loé kéo theo cơn gió cực mạnh đẩy tung cánh cửa chính, hất nước ào ào vào đến tận giường chổ ông nằm.
ông Phú đưa tay vuốt mặt rồi trố mắt nhìn ra, hai cái bóng trắng của hai mẹ con đang từ dưới sân dắt tay nhau chậm rãi bước lên thềm. Nước mưa chảy ướt đẩm chảy từ đầu tới chân, hai cái bóng trắng ấy cừ lừ lừ tiến vào, đi thẳng lại phía ông, ông Phú mắt nhìn trừng, mồm há ra, ngã vật ra giường, miệng vẩn mở lớn nhưng không nói, không kêu được. Khi vào tới giường, hai cái bóng trắng bổng thu nhỏ lại, chỉ như hai con chim sẻ bay lượn quanh ông, tỏa ra một sức nặng đè xuống khủng khiếp mà ông không tài nào vùng lên nổi. ông cảm thấy như có tản đá nghìn cân đè lên ông và bàn tay bóp chẹt lấy cổ ông cho đến lúc ông nghẹt thở và ngất đi, không biết gì nữa.
Lâu lắm ông mới tỉnh lại, ông nằm im một lát, người nhẹ lâng lâng vì không bị bóng đè nữa. Bên ngoài mưa lâm râm, ông thẩn thờ bước xuống giường, lảo đảo đi ra phía đầu nhà.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:10 pm

Chị Thuần đội mưa đi đón bà Phú,đúng như lời chị dặn trước, gần nữa đêm mới cùng bà Phú và thằng Hoành trở về, Nhàn thì ngủ lại bên anh chị Long vì mưa dài dai dẳng, anh chị Long không cho Nhàn về sợ bị cảm lạnh. Đến nhà, bà Phú không kịp thay quần áo ướt, vào thẳng buồng xem ông Phú đã ngủ chưa, bà ngạc nhiên không thấy chồng đâu. Bà đánh diêm châm đèn, nhưng cái đèn ở vị trí thường lệ cũng không thấy, bà lo lắng nhìn quanh rồi cất tiếng gọi lớn:
- Ông ơi... ông đâu rồi?
Không có tiếng trả lời, chị Thuần từ dưới bếp lao lên và lo âu cất tiếng từ ngoài cửa để bà Phú đừng mắng chị:
- Bà ơi... bà... Lúc con đi, con đang sắc thuốc, con dặn ông là độ nữa giờ ông xuống bếp rót ra rồi uống, nhưng mà chắc ông ngủ quên, ông để siêu thuốc cháy hết rồi bà ạ!
Bà Phú đáp:
- Mà ông mày có trong nhà đâu... mày sang buồng cái Nhàn xem sao... xem ông mày có... Hay là mày chạy ra ngoài nhà cầu xem...
Rồi bà gọi Hoành, cả ba cùng sục xạo mọi góc ngách trong nhà xem ông Phú ngủ ở đâu. Tìm mãi, gọi mãi không có tiếng trả lời, bà Phú bắt đầu lo sợ. Trời mưa gió thế này thì chắc ông không ra khỏi nhà, huống chi mấy hôm nay ông đang khủng hoảng tinh thần, đời nào ông dám đi đâu một mình giữa đêm khuya? Chị Thuần bưng đèn dầu lên buồng ông bà phú, vô tình đạp phải miếng thủy tinh của cái chụp đèn mà lúc nãy rớt xuống vỡ tung trên nền gạch, chị hớt hãi chạy ra hè, lớn tiếng gọi:
- Bà ơi... bà... Con mời bà lên ngay đây ạ!
Bà Phú cùng cậu con út chạy lao lên, nhìn cái đèn dầu nằm ở trên giường và những mảnh thủy tinh tung toé khắp nơi, đưa mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì đã xảy ra trong căn buồng này lúc cả nhà đi vắng. Chị Thuần sực nhớ ra bảo bà:
- Bà ơi... .Con quên..nói với bà... là hồi chiều ở nhà... ông... ông..trấn nước chết con mèo rồi. Con hỏi ông thì ông bảo là ma giết nó chứ không phải ông ạ.
Bà Phú hốt hoảng kêu lên:
-..Thật không?... ông mày quý con mèo lắm mà... Sao... sao lại giết nó?
Chị người làm lắc đầu đáp:
-..Con..con cũng đâu có biết đâu. Con đang ở dưới bếp thì ông gọi con ra đầu nhà và bảo con chôn nó đi... ông dìm nó xuống dưới ao cá giống ấy bà ạ!
Bà Phú không nói gì cả, nếu quả thực như thế thì có lẽ chồng bà bị ma nhập thật rồi. Bởi không đời nào ông giết chết con mèo mà ông gắn bó bao nhiêu năm nay. Nghe chị Thuần nhắc đến cái ao cá giống, bà thảng thốt bưng đèn chạy vội ra đầu nhà xem ông có bị rớt xuống ao không? Chị Thuần và thằng Hoành cũng vội vã chạy theo, rồi cả ba cùng thở phào nhẹ nhỏm vì không có gì. Chị Thuần bảo:
- Ao nông lắm ạ... ông có ngã... Chắc cũng không sao đâu bà ạ!
Bà Phú thở dài và trở lại đứng trên thềm nhà và gọi lớn:
- Ông ơi... .ông ơi... .

Bà sực nhớ đến những câu chuyện kinh dị bà nghe hồi còn nhỏ là ma hay dấu người trong bụi rậm hay dưới bờ ao. Ngày xưa bà không tin những chuyện hoang đường đó, bây giờ bà tự hỏi biết đâu đó là những chuyện thật?. Cả ba cái miệng cùng cất tiếng gọi, nhưng tiếng kêu của họ chỉ tan biến trong màn đêm âm u mà thôi.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:10 pm

Thật ra thì ông Phú không đi đâu cả, trong lúc cả nhà nhốn nháo tìm ông, thì ông đang ở ngoài nghĩa địa vườn sau. Tối nay, sau khi bị hai cái bóng trắng xuất hiện và đè lên người ông trên giường. ông ngất đi một lúc rồi tỉnh dậy, ông thơ thẩn ra đầu nhà, lấy cái xẻng rồi lầm lũi tiến ra nghĩa địa mặc dù trời vẫn đang mưa rã rít. Bên cạnh ngôi mộ của cha ông, còn một khoảng đất trống, ông sắn nhát xẻng đầu tiên xuống đất, rồi cứ thế hì hục đào dưới trời mưa phùn và gió bấc thổi từng cơn buốt giá.
Tuổi tuy đã cao, đất lại nặng vì đã biến thành bùn, rít chặt vào lưởi xẻng, nhưng đêm nay có một sức lực phi thường nào đó nhập vào đô cánh tay ông, khiến chỉ một khoảng sau, ông đã hình thành rất nhanh một cái huyệt hình chữ nhật cùng kích thước với những cái huyệt khác. ông sẽ xây cho Tuyết, người con gái bạc mệnh mà ông đã hất hủi, một ngôi mộ giả trong nghĩa trang gia tộc để trả món nợ tình năm xưa, giờ này đang làm ông ân hận.
Trời đã tối hẳn, mưa lại tuôn xuống xối xả, nhưng ông cứ cắm đầu hăm hở đào, sắn từng mảnh đất lớn hất lên hai bên, bắn văng lên cả mấy ngôi mộ xây bên cạnh. Nghĩa trang nằm ở thế đất trũng, nước trong vườn cứ liên tục chảy xuống, ông đào tới đâu, nước tràn vào huyệt tới đó. Người ông ướt đẩm từ đầu, ngưng ông không dừng tay, không mệt mỏi. Vợ con ông và chị người làm chẳng bao giờ hình dung giờ này, giữa đêm khuya ông ra nghĩa địa đào huyệt, cho nên cả ba người cứ tìm quanh quẩn trong nhà, dưới bếp, ngoài sân và vạch các bụi rậm trong vườn xem ma có giấu ông trong đó hay không?

Không thấy gì, bà Phú cầm đuốc chạy sang mấy nhà hàng xóm hỏi thăm. Bà hỏi thăm cầu may thôi, chứ xưa nay mấy khi ông Phú sang chơi nhà hàng xóm, nhất là ban đêm. Đối với ông đa số những gia đình láng giềng đều nể sợ nhưng trong lòng họ không ưa bởi ông vừa giàu, vừa hách dịch. Họ không ưa, mà chính ngay bản thân ông cũng chưa bao giờ thân thiện vì ông vẫn chủ trương không nên ngồi chung với đám cùng đinh, chúng nó sẽ lờn mặt. Bà Phú vào gõ cửa mấy căn nhà lân cận, ai cũng ngạc nhiên lắc đầu. Bà rơm rớm nước mắt cảm ơn hàng xóm rồi quay về.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:10 pm

Cơn mưa vừa ngớt được một lúc, bây giờ lại trở nên nặng hạt. hất nước từng đợt vào mặt bà, bà hắt hơi mấy cái liền rồi bảo chị người làm:
- Thôi, ngủ lấy lại sức đi con ạ, gần sáng đến nơi rồi, ngủ đi rồi mai mình tính. Dứt khoát sáng mai thì chắc ông mày phải sang ở tạm bên nhà thằng Long rồi.
Chị người làm vừa ngáp vừa nói:
- Vâng, con cũng mệt quá rồi ạ! Về mau đi bà, con đốt lửa con sưởi cho bà, không khéo cảm mất bà ạ! Tại bà với con dầm mưa cả ngày rồi. ông đi đâu thì chắc sáng mai rồi ông phải về thôi.
Bà Phú không nói gì nửa, xưa kia chồng bà vắng nhà cả mấy ngày liền, bà có bận tâm bao giờ bởi biết ông lên phố huyện vui thú cô đầu. Đêm nay bà lo lắng chỉ vì mơ hồ cảm thấy có chuyện bất thường đang xảy đến với ông. Về đến nhà bà thay bộ quần áo rồi vào buồng lên giường nằm và cứ nung nấu mãi một câu hỏi trong đầu là chồng bà đi đâu giữa nữa đêm về sáng thế này?
Bà nhớ lại lúc nào cũng nghe ông bảo là ông gặp ma, hay là thực sự ma đem ông giấu ở đâu? nếu đúng như vậy,t hì đành phải đợi sáng mai vậy vì ban ngày khi mặt trời lên, ma nó sẽ phải lui về cõi âm của chúng. Chừng đó, ông Phú sẽ phải tự tìm về nhà.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Mon Jun 15, 2009 9:11 pm

Bên ngoài mưa vẫn rơi đều đặn trên mái ngói và trên những chòm cây rậm rạp ngoài vườn, mệt quá, bà Phú thiếp đi lúc nào không hay. Chẳng biết bà ngủ được bao lâu, nhưng lúc choàng tỉnh dậy thì trời vẫn chưa sáng rõ, nhất là mưa đêm vẫn chưa dứt hẳn, bà đưa tay dụi mắt và ngạc nhiên vui mừng thấy ông Phú đang ngồi ở đuôi giường, bên ngoài cái bục màu trắng đục, xoay lưng lại phía bà. Bà ngồi bật dậy và lên tiếng trách:
- Ông đi đâu cả đêm mà tôi tìm mãi vậy?
ông Phú vẫn ngồi im không đáp, không quay lại, dáng điệu gục xuống, bà Phú gắt nhẹ:
- Ơ hay, đi vào ngủ đi. Sao lại ngồi ngoài đấy cho muỗi nó cắn à.
Vừa nói, bà vừa đưa tay định kéo ông vào mùng thì ông lẳng lặng đứng dậy, lủi thủi bước ra cửa. Bà bực bội tuột xuống giường và nói:
- Ơ..ông đi đâu đấy? Còn sớm mà. Sao không ngủ lấy một giấc đi đã?
ông Phú cũng vẫn chẳng nói gì, ông bước nhanh ra hè rồi vòng qua hông hè, bà Phú xỏ được đôi guốc để chạy theo, thì ông Phú đã ra tới đầu nhà và đi ra vườn sau. Mặc dầu dường trơn ướt tối tăm lại thoai thoải dốc, rất dễ ngã trong những ngày mưa, nhưng ông Phú vẫn bước thoăn thoắt dường như không muốn bà vợ bắt kịp mình. Bà Phú ra tới hiên sau thì bóng ông đã thấp thoáng ở cuối con dốc nối liền nghĩa trang.
Bà bực mình toan quay vào nhà, bỏ mặc ông, nhưng bà thấy tội nghiệp vì bà biết chắc ông đang bị khủng hoảng tinh thần một cách trầm trọng. Bà thở dài lắc đầu rồi tìm cây gậy chống, lần ra nghĩa địa để kéo ông vào ngủ. Nhưng ra đến nơi, trong không gian mờ mờ của buổi sáng tinh sương, bà nhìn quanh thì lại không thấy ông đâu nữa. Tiến sâu vào thêm chút nữa, bà mới giật mình thấy đất bùn văng tung toé, phủ lên cả mấy ngôi mộ cũ. Bà leo lên ngôi mộ thấp và cất tiếng gọi:
- Ông ơi... ông đâu rồi? ông làm cái gì ngoài đây ông ơi...
Không có tiếng trả lời, bà mở to mắt, chăm chú nhìn quanh, rồi bổng hét lên giữa không gian vắng lặng:
- Á... ông có sao không... ông ơi... sao..sao ông đến nổi như thế này ông ơi?
Tiếng khóc thống thiết tan nhanh trong tiếng mưa rơi và gió thổi:
- Hu..hu.hu... Nhàn ơi... Hoành ơi... bố chết rồi... huhu... bố chết rồi các con ơi... Giời ơi... ông ơi...
Bà phát hiện một cái huyệt mới đào, nước ngập đầy tới miệng và xác ông Phú, chồng bà nổi lềnh bềnh trong đó. Thì ra ông đã bị ngộp nước, chết đuối trong cái huyệt do chính tay ông hì hục đào.


HẾT

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 9:59 am

BÓNG NGƯỜI DƯỚI ÁNH TRĂNG

Chánh Tổng Hoán , ngay khi còn tại chức đã có tiếng là người khắc nghiệt , cái khắc nghiệt đến độ độc ác của ông thể hiện qua những hành vi diễn ra từng ngày , nhưng ông ko thấy đó là một khuyết điểm mà trái lại ông luôn tự hào cho rằng mình oai nghiêm và có uy quyền.

Với dân chúng , với kẻ ăn người ở trong nhà ông nhẫn tâm đã đành mà ngay cả với vợ con , ông cũng cứng rắn như gỗ đá , lạnh lùng như người dưng nước lã , ko để lộ chút tình cảm riêng tư nào.

Dường như ông có cái thú được người ta sợ mình vì ông coi đó là một cái uy của một người vừa có chức , vừa có tiền , tha hồ tác yêu tác quái ở vùng nông thôn giữa hàng ngàn người dân thấp cổ bé miệng.

Tuổi chưa đến 50 , nhưng ông khệnh khạng đóng vai già trước tuổi , và cả Tổng bất cứ ai chẳng may gặp ông , đều phải đoán ý ông mà chắp tay vái chào từ đằng xa cho phải phép :

- Con xin phép lạy cụ Chánh ạ.........ạ........

Lời chào ấy ông nghe quen tai lắm , cho nên vô phúc cho ai tình cờ gặp ông ngoài đường mà lại tỏ ra thân mật , quên ko gọi ông bằng cụ : cụ Chánh hoặc cụ Tổng. Chẳng hạn anh Hào con ông thợ nung gạch trong làng , một hôm vác cuốc ngoài đồng trở về , gặp ông Chánh giữa đường , anh bỏ nón , hạ cuốc cuối đầu chào lớn :

- Ông Chánh đi dạo mát ạ , ông Chánh xơi cơm chưa ạ ?

Ông Chánh coi đó là một lời bất kính , cho nên lập tức ông trừng mắt , vẫy anh Hào lại gần , rồi bất chợt tát cho một cái nảy đom đóm mắt và mắng :

- Bố mày cũng ko được gọi tao bằng ông , huống chi là mày. Quân láo lếu , ko biết trên , biết dưới gì cả. Lần sau còn thế tao bỏ tù nghe chửa ?

Anh Hào ríu rít vâng dạ hai ba lần rồi xin lỗi bước đi, mặc dầu anh chưa biết mình có lỗi gì.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 9:59 am

Kể ra người ta sợ ông Chánh cũng phải. Dạo còn tại chức , có lần ông lên hầu Quan Huyện để nộp tiền cho Quan ăn tết. Lúc trở về , trời cuối năm rét căm căm , lại gặp cơn mưa phùn lê thê. Ông Chánh ngồi chểm chệ trên xe , anh phu xe gò người kéo đi ngược chiều gió khiến sức nặng phốp pháp của ông càng nặng thêm gấp bội. Bất chợt anh phu xe vấp chân vào cục đá trên đoạn đường trơn làm anh ngã chúi xuống. Hai càng xe chống mạnh xuống đất , ông Chánh cũng suýt lộn cổ té theo anh. Anh luống cuống đứng dậy nâng hai càng xe lên đồng thời van lạy xin lỗi ông Chánh , nhưng cơn thịnh nộ đã nổi lên theo thói quen. Ông Chánh cầm ba toong quật lia lịa xuống đầu anh. Cái ba toong biểu lộ sự uy quyền của ông bằng gỗ mun , nặng và cứng như thép , lại bọc sắt ở đầu , nên vô phúc cho ai bị ông xuống tay.

Đánh người như thế là chuyện bình thường , ông chỉ định ra oai thôi chứ ko có chủ ý giết người , nhưng ko ngờ anh phu xe ngã vật xuống , giẫy giụa mấy cái , máu chảy chan hoà lẫn với nước mưa , chết luôn trên vũng bùn. Án mạng nặng như thế mà ko sao cả , ông Chánh chỉ tốn mất tiền lớn cho Quan Huyện để Quan ra bản án gán cho anh phu xe là người của hội kín , chống nhà nước bảo hộ, âm mưu ám sát ông Chánh Tổng , thế là xong.

Thời ấy biết bao nhiêu người đi tù oan hoặc biệt xứ vì cái tội " giả tưởng " là nấu rượu lậu hoặc tệ hơn là làm loạn chống Pháp. Uy quyền ông Chánh càng lớn hơn sau khi giết anh phu xe mà ko bị giam ngày nào, cũng ko mất chức Chánh Tổng. Tiếng đồn về thân thế của ông càng lan rộng hơn khiến người ta càng sợ. Và ai bất hạnh lắm mới phải khúm núm đến gõ cửa nhà ông nhờ vả chuyện giấy tờ hoặc kiện cáo.

Ông Chánh cứ sống ung dung , nhà cao cửa rộng , kẻ hầu người hạ mà hưởng lộc của thiên hạ giữa bao nhiêu dân làng cùng khổ xung quanh.

Nhưng dòng đời ko phải lúc nào cũng bằng phẳng , năm ấy mới ăn xong cái tết linh đình thì ông Chánh gặp cơn gia biến bất ngờ mà chưa bao giờ ông lường trước được. Đó là cô Khuê - con gái đầu lòng đang ở chung với ông , phải lòng anh Thủ - con nhà cùng đinh nghèo nát vải đến làm thuê cho ông.

Ông Chánh có hai vợ chính thức , chỉ sanh toàn con gái nên mới đây ông vừa lấy thêm bà thứ ba dĩ nhiên còn rất trẻ. Bà vợ đầu cho ông hai cô là Khuê và Cúc , Khuê năm nay vừa 19 hiền lành và khiêm tốn. Cả làng cứ khen mãi là ko giống bố , ko giống bố bởi tính cô bình dị và thương người , đối xử hoà nhã với kẻ ăn người ở trong nhà.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 9:59 am

Cách đây 6 tháng , ông Chánh tậu thêm một căn nhà ở bià làng , phá đi để xây nhà gạch mới cho bà vợ thứ ba. Nói đúng ra thì chẳng phải ông bỏ tiền ra mua cho bà vợ căn nhà ấy mà vì gia chủ gán nợ cho ông. Nhà ở vị trí thấp nên ông Chánh gọi người đến đào cái ao ở phía sau vừa để nuôi cá sau này , vừa để lấy nước đắp nền cho căn nhà mới , tránh muà lụt tháng 7 vẫn thường diễn ra khi nước sông dâng cao.

Trong số hàng chục đàn ông lực lưỡng ngày ngày hì hục lấp đất đổ nền , có chàng thanh niên tuổi vừa đôi mươi tên là Thủ , mồ côi cha, mẹ làm nghề chăn vịt , dựng chòi lợp lá sau sân đình.
Thủ với Khuê cũng là chổ quen biết từ lâu bởi thuở nhỏ Thủ có đến chăn trâu cho ông Chánh và thường đi bắt cà cuống cho Khuê vào những ngày nước lớn.

Vì cùng trang lứa nên dễ thân nhau, Khuê vẫn thường lén cha mẹ lấy kẹo bánh cho thủ vì biết Thủ rất nghèo. Lớn lên Thủ có sức khoẻ nên cũng được ông Chánh lâu lâu gọi lại sai việc , chẳng hạn gặt lúa hay tát ao cá hoặc phụ thợ hồ lót sân gạch , và bây giờ anh có mặt trong toán người đào ao , gánh đất , đổ nền.

Mỗi buổi trưa khi nhà ông Chánh gánh cơm ra cho thợ , cô Khuê thường đi theo và trời xuôi đất khiến , cô bổng để ý đến Thủ. Cô gọi Thủ lại hỏi thăm và lâu lâu dúi cho Thủ vài củ khoai luộc vì biết sức Thủ đang lớn lại làm việc nặng nhọc cần bồi dưỡng.
Từ lâu, ông Chánh có ý định gã Khuê cho con trai đầu lòng của ông Lý Trưởng. Chẳng ngờ cô lại thích người cùng đinh , ko quan tâm đến cái truyền thống môn đăng hộ đối.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:00 am

Được cô chủ chiếu cố , Thủ vừa mừng vừa sợ. Mừng vì được con gái cụ Chánh đoái thương thân phận bọt bèo của mình , nhưng lại kinh sợ vì cái oai tàn độc ko nương tay của cụ Chánh. Lửa gần rơm lâu ngày cứ thế mà bén dần , những ánh mắt nhìn nhau chứa chan ân tình mà chỉ hai người biết với nhau.

Đám thợ chất phác xung quanh có bao giờ tưởng tượng ra con gái ông Chánh lại thèm để ý đến thằng Thủ nghèo nhất làng. Chuyện công chúa lấy thằng bán than củi chỉ có trong cổ tích chứ làm gì xảy ra được ở ngoài đời , cho nên ko một người nào ngờ vực được mối tình thầm kín của Khuê và Thủ. Một hôm trong bửa ăn trưa tập thể , Khuê bảo Thủ :

- Anh Thủ , chiều nay anh ăn xong, anh khỏi đánh giấc nhé , anh theo tôi ra đằng kho rơm , bố tôi có việc nhờ anh đấy.

Thủ hiểu ý, nhưng trước mặt mọi người , anh làm bộ lo lắng hỏi ý :

- Bẩm cô...cụ đòi tôi có việc gì thế ạ ?

Khuê vừa quay đi vừa đáp :

- Um...tôi ko biết , bố tôi dặn làm sao thì tôi chỉ biết thế thôi. Anh đừng có hỏi lôi thôi.

Một người lớn tuổi hơn , lên tiếng mắng Thủ để lấy lòng cô chủ :

- Thằng này cứ hay hỏi lòng thòng , cô sai gì thì cứ làm. Gặp cụ Chánh rồi mới hỏi. Hỏi lôi thôi thì có ngày ốm đòn.

Thủ gật đầu nhìn Khuê khúm núm nói :

- Bẩm cô, xin cô tha lỗi cho , để tôi xuống rửa chân tay rồi tôi xuống hầu cụ ngay chứ ko cụ lại mắng chết.

Dứt lời , Thủ với lấy cái áo nâu máng trên tàu lá chuối mặc vào rồi lao xuống vũng nước bên cạnh. Khoắng đôi bàn tay cho trôi lớp đất bùn đã khô , bết vào những kẻ. Khuê đội nón đi trước , rẽ khuất vào bên đường hai bên tre mọc um tùm. Thủ nhớn nhác chạy theo, lòng hồi hộp khôn tả. Cô dẫn anh lại kho rơm của bố cô vốn cũng là một căn nhà của nông dân bị ông Chánh siết nợ trước đây. Bà Chánh bảo cô lấy hai người khoẻ mạnh để làm lại cái chuồng bò nhưng cô chỉ gọi một mình Thủ.

Đó là lần đầu tiên hai người ngồi bên nhau trên chiếc vơng rách căn ngang căn nhà vắng vẻ , mở đầu cho những ngày hội hợp kế tiếp và cũng là bắt đầu một thảm kịch ghê gớm xảy ra cho gia đình ông Chánh

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:00 am

Một buổi sáng Khuê chạy ra tìm Thủ lúc mặt trời mới lên lưng chừng ngọn tre, trái với thời khóa biểu thường lệ là cô chỉ thường theo người nhà gánh cơm trưa ra cho thợ. ông Chánh lúc này hay ở bên nhà vợ lẽ cho nên Khuê đi lại tương đối tự do. Bà Chánh thì lại khuyến khích con quán xuyến việc nhà , điều động thợ cấy thợ gặt , và kiểm tra trâu bò , cả việc đừng để tài sản lọt vào tay các bà vợ bé của ông Chánh.

Chuyện tình giữa Khuê và Thủ chỉ một thời gian ngắn , đám thợ gánh đất đã biết gần hết và tò mò , bàn tán với nhau. Bàn tán với nhau thôi, chứ ko ai dám loan tin công khai cho xóm làng , vì ai cũng sợ uy ông Chánh. Hỏi Thủ thì Thủ vẩn chối vì sợ đến tay ông Chánh sẽ ốm đòn. Có hôm Thủ tâm sự hết với mẹ trong buổi cơm tối , làm bà mẹ kinh hãi lặng người rồi ứa nước mắt than :

- Giời ơi , nếu quả như thế thì nhà mình hết phúc rồi con ơi ! Cụ Chánh mà biết được thì đời nào cụ ấy để yên cho , mày chết rũ tù thôi con ạ !

Thủ cũng sợ lắm , nhưng vẫn nói cứng :

- Mẹ cứ nói thế chứ cha mẹ nào chả thương con , nhất là cái Khuê nó là con gái đầu lòng của cụ Chánh mà. Cụ ấy chìu nó lắm , nó bảo con là nó sẽ nói khéo với cụ Chánh để cụ ấy cho tụi con lấy nhau.

Bà mẹ lắc đầu thở dài :

- Con ơi là con....Tai họa đến nơi rồi mà ko biết cái gì hết. Đỉa đeo chân hạc thế nào được ? Người ta giàu sang phú quý như giời , còn mình thì bất quá cũng như cái đứa ăn mày trong làng , mò cua bắt ốc sống qua ngày còn chưa nên thân nữa con ạ. Đời nào người ta đoái hoài đến mình !

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:00 am

Rồi bà lau nước mắt , cay đắng tiếp :

- Để mẹ nói nhé ! Cái trò đời hễ trèo cao thì ngã đau. Người ta bảo Tình nghê vui thú tình nghê , tép tôm thì lại vui về tép tôm. Mày phải biết thân , biết phận mà chấm dứt ngay đi con ạ ! Ko thì lại mang họa vào thân. Khổ mày mà lại khổ lây cả mẹ đấy con ạ.

Thủ ngồi im ngẩm nghỉ , anh cũng hơi lo nhưng vẫn tin ở Khuê , cho nên những gặp gỡ vụng trộm vẫn tiếp diễn như thường. Cho đến sáng nay Khuê cắp nón ra tìm , nét mặt xanh xám ưu tư , ngoắc Thủ từ dưới ao lên , lôi ra một góc thật xa , khuất sau bụi chuối rồi rơm rớm nước mắt bảo :

- Anh ơi...Hình như...hình như là em có mang rồi.

Thủ buông rơi cái xẻng, chết điếng một lúc rồi mới lập bập nói :

- Úi giời ! Thế là bỏ mẹ rồi. Làm thế nào bây giờ ?

Anh nhìn cái nền nhà đã đắp gần xong , chỉ độ 1 tuần nữa là nghỉ việc. Anh thẩn thờ ngồi bệch xuống đám cỏ lấp lánh nước bên cạnh gốc cây chuối có những quả chín vàng. Khuê cũng ngồi xuống theo, nước mắt tuôn trào và bảo :

- Em...em cũng chả biết tính sao nữa . Thôi thì đến nước này, đành phải thú tội với bố em.


Thủ ngăn lại :

- Tất nhiên là phải thú tội rồi , nhưng hẳng khoan cho bố em biết , em nên thú với mẹ em trước. May ra mẹ em nói đỡ hộ vài câu thì bố em mới bớt giận.

Thủ ngừng lại , đột ngột nhìn Khuê và hỏi lại :

- Mà đã chắc gì có mang ?

Khuê gật đầu đáp nhẹ :

- Chắc chứ sao lại ko ? Em biết chứ , trong người em nó khác lắm.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:00 am

Thủ thở dài rồi khổ sở nhắc lại :

- Tới nước này thì em nên thưa chuyện ngay với mẹ em đi

Khuê cuối xuống gục mặt trên đầu gối trước khi khóc , Thủ mủi lòng nắm lấy bàn tay Khuê và tha thiết bảo :

- Em ơi , em cố xin với mẹ em cho chúng mình lấy nhau. Nhà anh nghèo em biết rồi , nhưng anh cố ra sức đi làm bảo bọc em và con. Có cơm ăn cơm , có cháo ăn cháo. Huống hồ anh được sống bên em. Anh thề có giời đất làm chứng , anh sẽ hết lòng hết sức để trả ơn em đã đoái hoài tới anh.

Khuê cảm động ngước lên lắc đầu , nước mắt đầm đià :

- Anh...anh đừng nói thế. Lỗi ở em ! Thôi, hay là anh đi làm với người ta đi , để em chạy về thưa chuyện với mẹ em. Bố ko có ở nhà, lúc này em nói là tiện hơn hết.

Dứt lời , Khuê gấp nón đứng dậy lảo đảo bước đi trên mảnh đất gập gềnh phủ đầy cỏ dại , tiến ra con lộ chính có rặng tre hai bên rợp mát. Thủ cũng đứng lên, xót xa trông theo cho đến khi bóng Khuê khuất hẳn , mới lửng thửng xuống ao tiếp tục gánh đất.

Khuê về đến nhà, dáo dác nhìn quanh rồi vào buồng nằm vật ra giường sụt sùi khóc.
Sinh hoạt trong gia đình vẫn diễn ra như thường lệ : Chị bếp đang vo gạo thổi cơm , có sự phụ giúp của Cúc - em gái Khuê - trong những ngày phải nuôi cơm thợ. Một người đàn ông và một người đàn bà khác đang chuyển thóc ra sân phơi.
Bà Chánh ngồi trên sạp gỗ ở gian giữa vừa bổ cau, vừa theo dõi công việc của mọi người. Bà cầm cái quạt nan đứng dậy, tiến ra hè và lớn tiếng ra lệnh cho hai người đang phơi thóc trên sân gạch :

- Này , lấy cái cào, cào cho mỏng ra. Độ một , hai tiếng đồng hồ lại cào lại một lần nữa cho thật đều. Để lúa ẩm , mai kia đổ vào kho nó mọc mầm thì chúng bay chết với bà !

Rồi bà quay vào, hỏi bâng quơ :

- Thế cái Khuê nó đi đâu từ sáng đến giờ ? Con cái nhà này hay thật đấy , sáng mở mắt ra là chẳng thấy đâu cả.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:01 am

Cúc ở trong bếp chạy lên đáp :

- Dạ chị ấy mới về đấy mẹ , chắc là ở trong buồng đấy.

Bà Chánh cầm quạt phe phẩy bước lại đầu nhà , căn nhà ngói rộng ngang, kiến trúc kiên cố nguy nga , dành một buồng ở đầu bên kia cho hai cô con gái. Bà Chánh vừa đẩy cửa buồng Khuê vừa hỏi :

- Cái Khuê có ở trong này không ? Đi đâu mà tao gọi mãi không thấy ?

Khuê đang nằm , ngồi bật lên , vội lau nước mắt. Bà Chánh khựng lại nhìn con rồi tiến lại gần dè dặt hỏi :

- Mày sao thế này , ốm đấy hử ?

Khuê sợ hãi ngước lên, lấm lét nhìn mẹ rồi nói nhỏ :

- Dạ..con mệt

Bà mẹ đứng im lặng nhìn con thêm một lúc rồi giật mình vì linh tính cho bà biết có chuyện khác thường vừa xảy đến với đứa con gái đầu lòng mà bà dành hết tình thương. Bà chưa kịp hỏi thì Khuê đã oà lên khóc lớn , bà Chánh chợt thấy tim mình thắt lại như sắp nghẹt thở , đôi tay run run, buông rơi cái quạt xuống đất , bà lập cập nghiến răng hỏi :

- Ối giời ơi ! Con kia ! Con đĩ thổ tả chết bờ chết bụi kia ! Mày đổ đốn ra rồi phải không ?

Hỏi câu ấy , bà hy vọng là Khuê sẽ chối nhưng Khuê ko đáp , chỉ ngước mắt lên nhìn mẹ bằng ánh mắt van nài rồi khóc lớn hơn. Thái độ ấy chính là lời xác nhận của Khuê. Bà Chánh lùi lại khép cánh cửa buồng rồi quay vào chỉ mặt Khuê rít lên :

- Phải ko ? Nói ngay không thì bà chôn sống bây giờ ! Mày đánh đĩ với thằng phải gió nào ? Thằng con nhà vô phúc nào? Giời ơi là Giời ! Rõ đẹp mặt chưa ? Này này...mày bôi tro trét trấu vào mặt tao đấy nhá. Bố mày mà biết được thì gọt đầu bôi vôi, thả bè chuối trôi sông đấy . Giời ơi là Giời ! Sao mà tao khổ thế này ! Mày giết tao đây này , mày giết cả nhà đây này, Khuê này !

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:01 am

Bà ngừng lại để thở , nước mắt trào ra trên khuôn mặt nhợt nhạt. Khuê rón rén tuột xuống quỳ trước mặt mẹ và thút thít van xin :

- Mẹ , con trót dại. Mẹ ơi , xin mẹ cứu con !

Bà Chánh dùng ngón tay dí mạnh vào trán con khiến Khuê té ngửa ra , bà nhắc lại :

- Nhưng mà mày ngủ với thằng nào ? Nói, nói mau. Nói để tao bảo bố mày gan họng nó ra , tống cổ nó vô tù.

Khuê lại quỳ lên và ấp úng đáp :

- Dạ..thưa mẹ..anh...anh..Thủ..Nhưng mà..lỗi tại con, lỗi tại con mẹ ơi !

Bà Chánh ngữa mặt lên trời , giơ hai cánh tay, gào lớn hơn :

- Thằng Thủ ? Con con mẹ chăn vịt ? Ối Giời cao đất giải ơi ! Con tôi nó cành vàng lá ngọc mà nó đem thân cho cái thằng mã nó dày vò. Giời oi, con ơi là con, khôn ba năm, mày dại có một giờ. Ối Giời đất ơi , trông xuống đây này ông Giời ơi ! Tôi có ngờ đâu...

Rồi bà ngồi phịch xuống giường rồi hai mẹ con cùng khóc , Khuê đi bằng đầu gối lại gần , gục mặt trên lòng mẹ , nước mắt đầm đià ướt đẩm cả lớp váy đen nhánh của bà.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:02 am

Ba hôm sau , ông Chánh Tổng mới từ bên nhà vợ bé trở về. Bà Chánh đã khóc hết nước mắt , người gầy rạc đi , hố mắt trủng sâu , nét mặt bơ phờ như người mắc bệnh hậu sản. Bà vừa giận vừa thương , ngẩm nghĩ cố tìm lời van xin cho con gái bởi biết tính chồng bà hết sức nhẫn tâm.

Buổi tối lên giường , bà tỉ tê kể hết mọi chuyện. Ông Chánh ngồi bật dậy , vớ cái gối mây quăng mạnh vào tường làm rớt bức tranh mạc thủy xuống nền gạch , mảnh thủy tinh vỡ vụn, bắn tung toé. Ông chạy lao sang buồng con gái , bà Chánh đã chuẩn bị trước , cuống quýt chạy theo ôm lấy hai chân ông và bảo :

- Ông ơi , ông ơi , chuyện này trong nhà ngoài ngỏ chưa ai biết cả, chỉ có mình ông với tôi , ông định làm ầm lên hay sao ? Còn gì là thể diện của ông nữa ? Nhà mình kẻ ăn người ở nó đầy dãy ra , đừng để tiếng xấu nó lọt ra ngoài.

Ông Chánh hất mạnh, đẩy văng bà vợ ngã lăng ra rồi nghiến răng trèo trẹo :

- Tôi phải giết con khốn nạn này , thứ voi dày ngựa xéo ấy để sống làm gì cho nhục nhã dòng họ nhà mình. Tôi giết nó , tôi giết nó rồi tôi tống mẹ con thằng kia vào tù.

Bà Chánh lại lao tới , ôm chặt cả hai chân ông và tha thiết nói :

- Ông ơi ông, tôi van ông mà , tôi cắn rơm cắn cỏ lạy ông. Hổ dữ cũng ko ăn thịt con mà huống chi là người. Chuyện ấy nó lỡ ra rồi , mấy hôm nay này, tôi xé gan xé ruột, mất ăn mất ngủ ông cũng thấy đấy. Nhưng mà con tôi, tôi rứt ruột đẻ ra , chả lẻ...chả lẻ...tôi làm sao bây giờ ? Ông ơi , ông tha nó, tôi xin ông, tôi lạy ông mà.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Asami
»ღ« Ngọc Bút Ngự Sử »ღ«


Nữ Tổng số bài gửi : 1367
Age : 22
Đến từ : Kình Thiên Hội
Job/hobbies : Ngự Sử
Registration date : 07/03/2009

Lengend
Legend:
500/900  (500/900)

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Tue Jun 16, 2009 10:02 am

Ông Chánh vẫn bước đi , kéo lê bà Chánh trên nền gạch , bà cố bám chặt hai chân ông và sụt sùi tiếp :

- Ông thì ông cứ đi biền biệt chả mấy khi về nhà, tôi thì tôi chỉ có mình nó với cái Cúc. Ối Giời ơi, tôi lạy ông mà, tôi trăm lạy ông, tôi ngàn lạy ông , ông tha nó ông ơi....

Ông Chánh vẫn cương quyết :

- Bà im đi, chẳng thà tôi ko có nó.

Nói thế, nhưng ông lảo đảo quay vào, tiến lại giường và nằm vật xuống, rên hử hử như người lên cơn suyển. Trời đất quay cuồng trước mắt ông, ông đã tự coi mình là danh gia vọng tộc không phải chỉ riêng với cái tổng này mà hơn thế nữa , cả tỉnh cả huyện, còn phải kiêng nể ông. Thế mà nay con ông đưa ông vào cảnh xấu hổ nhớp nhơ như thế này thì ông sống làm sao được ?

Xã hội Việt Nam có những truyền thống sai lầm nhưng được chấp nhận từ đời này qua đời khác , chẳng hạn như trường hợp của ông Chánh , trọng hư danh hơn là cả mạng con người , dù mạng người ấy chính là con gái của mình. Sợ xấu hổ vì tiếng đồn đến nổi muốn con gái chết đi cho đỡ nhục.

Ông nằm vắt tay lên trán nghĩ cách trừng trị con gái và nhất là thủ đoạn thả thù thằng khố rách áo ôm , con bà chăn vịt ngoài tỉnh làng phải đền tội , nó làm ông mất mặt với xóm làng , Quan trên trông xuống , người ta trông vào.

_________________

"One leaf is believe
Two leaf is hope
Three leaf is love
And four leaf is happiness
Then may a three leafed clover find it’s happiness in love?
Clover bốn lá
Tôi chỉ muốn có hạnh phúc
Hạnh phúc
không chia sẻ được”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asami-ntnt.blogspot.com/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn   Today at 4:16 am

Về Đầu Trang Go down
 
Ma_Nguyễn Ngọc Ngạn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`·.º-:¦:KìnhThiênHội:¦:-º.·´¯) :: Hậu Hoa Viên :: Kình Thiên Thư Phòng :: Truyện Ma-
Chuyển đến